Categories: Thủ Thuật Mới

Review Viết đoạn văn khoảng 8 đến 10 động nếu cảm nhận của em về hai nhân vật trong câu chuyện người an xin 2022

Mục lục bài viết

Kinh Nghiệm về Viết đoạn văn khoảng chừng 8 đến 10 động nếu cảm nhận của em về hai nhân vật trong mẩu chuyện người an xin Chi Tiết

Update: 2022-03-06 05:02:12,Quý khách Cần biết về Viết đoạn văn khoảng chừng 8 đến 10 động nếu cảm nhận của em về hai nhân vật trong mẩu chuyện người an xin. Bạn trọn vẹn có thể lại Báo lỗi ở phía dưới để Tác giả đc lý giải rõ ràng hơn.


Suy nghĩ về truyện “Người ăn xin”. Văn 9

Tóm lược đại ý quan trọng trong bài

  • Đọc hiểu người ăn xin – Đề số 1
  • Câu 5 (1,0 điểm). Bài học rút ra từ văn bản trên?Lời giải
  • Đọc hiểu người ăn xin – Đề số 2
  • Lời giải
  • Đọc hiểu người ăn xin – Đề số 3
  • Câu 4: Dựa vào văn bản em rút ra được bài học kinh nghiệm tay nghề gì trong tiếp xúc?Lời giải

Đề bài: Trình bày những tâm lý của em về truyện “Người ăn xin”.

Người ăn xin

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không tồn tại lấy một xu, không cả khăn tay, không tồn tại gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:

– Xin ông dừng giận cháu! Cháu không tồn tại gì cho ông cả!

Ông nhìn tôi chăm chăm, đồi môi nở nụ cười:

– Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy, tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được một chiếc gì đó của ông.

(Theo Tuốc-ghê-nhép)

Bài làm 1

Mẩu truyện Người ăn xin của Tuốc-ghê-nhép tuy ngắn nhưng lại mang lại cho fan hâm mộ những thông điệp vô cùng thâm thúy về tình yêu thương, lòng nhân ái giữa con người với nhau. Câu chuyện xoay quanh một ông già ăn xin và cậu bé nhân hậu. Cuộc gặp gỡ giữa họ trình làng thật giản đơn nhưng lại sở hữu một chiếc kết tiềm ẩn bao ý nghĩa nhân văn cao cả. Ông lão ăn xin quả vô cùng khổ sở: “Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, môi tái nhợt, áo quần tả tơi”. Dòng đời xô đẩy đã khiến ông lão phải làm nghề hành khất, ngửa tay xin tiền thiên hạ. Thế mà ông lão gặp cậu bé, cậu đã lục hết túi này đến túi nọ vẫn chẳng có lấy một xu. Trái lại với tâm lý đã quen thuộc trong tâm trí ông, cậu bé nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông và nói: “Xin ông đừng giận cháu! Cháu không tồn tại gì cho ông cả!”. Ông lão ăn xin đã vô cùng xúc động trước cử chỉ đó và “đôi môi nở nụ cười”. Người ta thì hắt hủi, cô lập những người dân như ông còn cậu bé này vẫn rất tôn trọng ông. Hẳn việc cậu bé không tồn tại gì cho ông lão tựa như không hoàn thành xong trách nhiệm vậy! Trái tim lạnh buốt của ông lão ăn xin dường như được sưởi ấm. Dù vật chất không tồn tại gì nhưng cậu bé này đã cho ông thấy được sự yêu thương, lòng nhân ái từ một người xa lạ cũng tuyệt vời thế nào và cậu bé kia cũng tỉnh ra rằng, cậu không riêng gì có cho đi mà còn nhận được thật nhiều. Một việc làm tưởng như không trọn vẹn với lời xin lỗi tự đáy lòng nhưng lại đem lại cho toàn bộ cậu và ông lão những tâm lý riêng. Khi trong người chẳng có lấy chút của cải thì cậu cũng chỉ tựa như người ăn xin đó. Tuy nhiên, con người ta đem lại lẫn nhau đâu chỉ có có của cải vật chất mà còn cả sự quan tâm, lòng nhân ái và tình yêu thương. Đó là những thứ mà mỗi con người sinh ra và lớn lên đều không thể thiếu. Tâm hồn ta được nuôi dưỡng và trưởng thành từ chính vì sự quan tâm, bảo phủ, yêu thương của cha mẹ, thầy cô, bạn hữu và những người dân xung quanh ta dù xa lạ hay thân thiện. Thử hỏi nếu môi trường sống đời thường mà chỉ có bản thân, sự đối đầu, vô cảm thì con người sẽ ra làm thế nào? Trong môi trường sống đời thường lúc bấy giờ, đôi lúc toàn bộ chúng ta đã gạt bỏ đi tình cảm, sự yêu thương bởi việc làm, sự ích kỉ và vật chất. Ta cho những người dân ăn xin bên lề đường vài đồng xu tiền lẻ và nghĩ rằng đó là quá nhiều cho họ, rồi xua đuổi họ tránh xa tầm mắt ta. Ta khinh rẻ, chê bai nghề lao công, quét rác, chẳng màng đến việc khó nhọc, vất vả của mình. Nếu không tồn tại họ liệu toàn bộ chúng ta đã có được khung cảnh sạch sẽ và đẹp mắt không? Chỉ cần một hành vi rất nhỏ như vứt rác đúng nơi quy định hoặc chào hỏi bác lao công ở trường đã và đang thể hiện sự quan tâm. Rồi còn việc giúp em nhỏ, người già qua đường hay tiết kiệm ngân sách tiền ủng hộ nhân dân vùng bão lũ, người nghèo,… cũng đó là việc làm của lòng nhân ái. Chẳng điều gì trọn vẹn có thể định nghĩa rõ ràng nhất về tình yêu thương và lòng nhân ái. Nó chỉ xuất hiện qua cử chỉ, hành vi của con người dù nhỏ bé hay lớn lao thế nào. Phải chăng tình nhân ái vằ sự yêu thương luôn tồn tại trong trái tim mỗi con người và nảy nở đơm bông giữa rừng hoa tình người đầy ấm cúng?

Những gì ta cho đi không phải bởi mong ước được trao lại điều gì mà phải được xuất phát từ đáy lòng. Có được điều này thì xã hội mới ngày càng tăng trưởng và văn minh.

Hoàng Minh Khuê

(Trường THCS Ngô Sĩ Liên)

Bài làm 2

Mẩu truyện Người ăn xin của Tuốc-ghê-nhép là bức thông điệp về lòng nhân ái, sự quan tâm, san sẻ giữa con người. Đó không đơn thuần là yếu tố sẻ chia về vật chất mà đáng quý hơn này còn là một yếu tố đồng cảm, lòng yêu thương giữa người với những người.

Câu chuyện chỉ đơn thuần và giản dị là cuộc gặp gỡ ngắn ngủi giữa người ăn xin và cậu bé nhân hậu. Người ăn xin được miêu tả với vẻ già nua, tiều tuỵ “hai con mắt đỏ hoe”, “đôi môi tái nhợt”, “áo quần tả tơi” trông thật đáng thương! Bởi vậy mà một cậu bé đã lục hết túi này đến túi kia mong có gì đó làm cho ông lão. Cuối cùng cậu chỉ trọn vẹn có thể vấn đáp người ăn xin với vẻ vô vọng và có lỗi: “Xin ông đừng giận cháu! Cháu không tồn tại gì cho ông cả!”. Nhưng qua cử chỉ, lời nói, người ăn xin đã cảm nhận được sự quan tâm, mong ước san sẻ xuất phát từ trái tim chan chứa tình yêu thương của Gâu bé để rồi một nụ cười móm mém nở trên khùôn mặt đã có nhiều nếp nhăn.

Qua mẩu chuyện, tác giả muốn gửi gắm cho bạn đọc thông điệp về lòng nhân ái, về quy luật “cho” và “nhận”. Khi cậu bé “cho” ông lão sự cảm thông, san sẻ cũng là lúc cậu nhận được nụ cười vấ sự thanh thản trong tâm hồn. Lòng nhân ái như một phản xạ tự nhiên khi con người ta gặp những người dân có tình hình trở ngại, nên phải sẻ chia và giúp sức. Lòng nhân ái là thứ thuốc uống công hiệu chữa lành những vết thương trong tim. Có phải chính lòng nhân ái của cậu bé đã xoa dịu, làm tan biến những mệt nhọc trên khuôn mặt ông lão và khiến ông nở nụ cười. Có phải lòng nhân ái đã kẻo lại con người rất khác nhau về tuổi tác, vị thế xã hội xích lại gần nhau hơn? Cuối mẩu chuyện, Tuốc-ghê-nhép viết: “[…]cả tôi nừa, tôi cũng nhận được một chiếc gì đó của ông”. Tuy không nói rõ cậu bé đã nhận được được gì từ ông lão ăn xin kia nhưng chắc rằng ai trong toàn bộ chúng ta cũng thầm hiểu thứ đó không tồn tại giá về vật chất mà vô giá về tinh thần. Đó là niềm sung sướng khi giúp được chút gì đó cho ông lão và là yếu tố tự do khi được ông lão thấu hiểu cho tấm lòng cửa mình.

Lòng nhân ái hẳn không phải là khái niệm gì quá đỗi xa lạ với toàn bộ chúng ta bởi trong môi trường sống đời thường hằng ngày ta đã nhìn thấy biết bao tấm lòng hảo tâm, biết bao trái tim nhân hậu: một cậu bé dẫn em nhỏ bị lạc đi tìm mẹ; một cậu bé đưa bà già mù qua đường. Lớn hơn thế nữa, lòng nhân ái được thể hiện qua biết bao họạt động từ thiện như “Nối vòng tay lớn”, “Vì người nghèo”, “Trái tim cho em”, tạo thời cơ cho lòng nhân ái được nhân rộng và sưởi ấm những trái tim. Rộng hơn thế nữa, lòng nhân ái được gửi đến bạn hữu khắp toàn thế giới. Từ những trẻ nhỏ ở châu Phi đến những khu ổ chuột ở châu Á, toàn bộ họ đều nhận được sự quan tâm, sẻ chia từ những trái tim nhân hậu từ thời gian năm châu của toàn thế giới.

Nếu không tồn tại lòng nhân ái, sự quan tâm, san sẻ, trái đất sẽ chìm trong lạnh giá. Tất cả mọi người sẽ chỉ biết nghĩ đến bản thân mình, sẽ thờ ơ trước những người dân có tình hình trở ngại. Cậu bé trong truyện sẽ mặc kệ người ăn xin mà không mảy may thương xót. Vậy nên lòng nhân ái vô cùng quan trọng. Chỉ cần một đôi tai biết lắng nghe, một đôi tay luôn sẵn sàng đưa ra khi có người gặp nạn, một chiếc ôm tiềm ẩn biết bao yêu thương, một trái tim sẵn sàng chiạ sẻ là ta trọn vẹn có thể trao gửi tới những người dân thiệt thòi hơn mình lòng nhân ái.

Câu chuyện Người ăn xin của Tuốc-ghê-nhép đã để lại cho những người dân đọc bài học kinh nghiệm tay nghề thâm thúy về lòng nhân ái. Câu chuyện thức tỉnh lương tri những con người còn quá ích kỉ, gợi cho những người dân đọc những xúc cảm thật đặc biệt quan trọng. Qua mẩu chuyện, ta hiểu được tình yêu thương chân thành và cách ứng xử lịch sự và trang nhã là món quà quý giá tặng cho những người dân khác.

Nguyễn Hà Trang

(Trường THCS Trưng Vương)

Xem thêm Nạn ùn tắc giao thông vận tải. Văn 9

Tuyển tập Bộ đề Đọc hiểu người ăn xin hay nhất. Tổng hợp, sưu tầm những đề Đọc hiểu người ăn xin khá đầy đủ nhất.

Đọc hiểu người ăn xin – Đề số 1

Đọc văn bản sau và vấn đáp những vướng mắc:

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không tồn tại lấy một xu, không tồn tại cả khăn tay, chẳng có gì hết.
Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi của ông:

– Xin ông đừng giận cháu! Cháu không tồn tại gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm đôi môi nở nụ cười:

– Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa tôi cũng vừa nhận được một chiếc gì đó của ông.

(Theo Tuốc- ghê- nhép)

Câu 1(0,5 điểm). Xác định phương thức diễn đạt chính của văn bản.

Câu 2(0,5 điểm). Văn bản Người ăn xin tương quan đến phương châm hội thoại nào? Vì sao?

Câu 3.(0.5 điểm). Lời của những nhân vật trong mẩu chuyện trên được trích dẫn Theo phong cách nào? Chỉ rõ tín hiệu nhận ra.

Câu 4(0,5 điểm). Vì sao người ăn xin và cậu bé trong truyện đều thấy tôi đã nhận được được từ người kia một chiếc gì đó?

Câu 5 (1,0 điểm). Bài học rút ra từ văn bản trên?Lời giải

Câu 1:Phương thức diễn đạt chính của văn bản: tự sự.

Câu 2:Văn bản Người ăn xin tương quan đến phương châm hội thoại lịch sự và trang nhã vì cả hai đều dùng phương pháp tôn trọng trong tiếp xúc với những người đối thoại với mình.

Câu 3: Lời của những nhân vật trong mẩu chuyện trên được trích dẫn Theo phong cách trực tiếp.

Dấu hiệu nhận ra: Lời nói được đặt sau dấu 2 chấm và không thay đổi văn lời nói, vai vế của nhân vật.

Câu 4:Nhân vật “tôi” nhận được lời cám ơn từ ông lão, đồng thời nhận được bài học kinh nghiệm tay nghề thâm thúy: Sự đồng cảm, tình người dân có mức giá trị hơn mọi thứ vật chất, của cải khác.

Câu 5:

Các bài học kinh nghiệm tay nghề rút ra từ văn bản:

– Sự quan tâm, lòng chân thành đó là món quà tinh thần quý giá nhất so với những mảnh đời xấu số, nó vượt lên trên mọi giá trị vật chất khác.

– Phải biết yêu thương, san sẻ, đồng cảm với tình hình, số phận của người khác

– Khi cho đi cũng đó là lúc ta nhận lại.

Đọc hiểu người ăn xin – Đề số 2

I. ĐỌC – HIỂU( 3.0 đ): Hãy đọc mẩu chuyện “Người ăn xin” và vấn đáp vướng mắc:

“Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi. Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không tồn tại lấy một xu, không tồn tại cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi của ông:

– Xin ông đừng giận cháu! Cháu không tồn tại gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm đôi môi nở nụ cười:

– Cháu ơi,cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa tôi cũng vừa nhận được một chiếc gì đó của ông.”

(Theo Tuốc – ghê – nhép)

Câu 1: Mẩu chuyện trên kể về điều gì? ( 0,5 đ)

Câu 2: Hành động và lời nói của cậu bé chứng tỏ tình cảm của cậu bé so với ông lão ăn xin ra làm thế nào ? ( 1.0 đ)

Câu 3: Theo em, cậu bé đã nhận được được gì ở ông lão ăn xin ? ( 0,5 đ)

Câu 4: Em rút ra bài học kinh nghiệm tay nghề gì qua mẩu chuyện trên? ( 1.0 đ)

Lời giải

Câu 1

Câu chuyện trên kể về: Cuộc gặp gỡ giữa một cậu bé nhân hậu và một ông lão ăn xin vô cùng đáng thương. Trước tình hình đáng thương của ông lão, cậu bé trao cho ông một chiếc nắm tay ấm cúng.

Câu 2

Hành động và lời nói ân cần ấy chứng tỏ cậu bé rất giàu tình thương người, biết xót thương và đồng cảm với cảnh ngộ người ăn xin

Câu 3

– Cậu bé đã nhận được được lời cảm ơn của ông lão ăn xin,

– Nhận được bài học kinh nghiệm tay nghề thâm thúy qua lời nói của ông lão ãn xin: tình người còn tồn tại giá trị hơn mọi thứ vật chất, của cải khác

Câu 4

Bài học rút ra

– Biết yêu thương, san sẻ, đồng cảm với tình hình, số phận của người khác

– Khi cho đi cũng đó là lúc ta nhận lại.

– Sự quan tâm, lòng chân thành đó là món quà tinh thần quý giá nhất so với những mảnh đời xấu số, nó vượt lên trên mọi giá trị vật chất khác.

Đọc hiểu người ăn xin – Đề số 3

ĐỌC HIỂU (3,0 điểm) Đọc truyện sau và vấn đáp vướng mắc:

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không tồn tại lấy một xu, không tồn tại cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông :

– Xin ông đừng giận cháu ! Cháu không tồn tại gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ cười :

-Cháu ơi, cẳm ơn cháu ! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra : cả tôi nữa , tôi cũng vừa nhận được một chiếc gì đó của ông.

(Theo Tuốc-ghê-nhép, Ngữ văn 9, tập 1,trang 22 NXB Giáo dục đào tạo, 2013)

Câu 1: Văn bản trên sử dụng phương thức diễn đạt chính nào?

Câu 2: Người ăn xin và cậu bé trong mẩu chuyện đã sử dụng phương châm hội thoại nào trong tiếp xúc?

Câu 3: Chỉ ra sự giống và rất khác nhau về ý nghĩa của hai từ in đậm trong mẩu chuyện trên?

Câu 4: Dựa vào văn bản em rút ra được bài học kinh nghiệm tay nghề gì trong tiếp xúc?Lời giải

Câu 1: Văn bản trên sử dụng phương thức diễn đạt tự sự.

Câu 2: Người ăn xin và cậu bé trong mẩu chuyện đã sử dụng phương châm hội thoại lịch sự và trang nhã.

Câu 3:

* Giống nhau: về trạng thái cảm xúc, cả hai đều thấy xúc động, cảm động về nhau.

*Khác nhau:

+ Bàn tay cậu bé run run là trạng thái xúc động, cảm thương ông lão của cậu bé.

+ Bàn tay run rẩy của ông già là yếu tố cộng hưởng của hai trạng thái: tuổi già, sức yếu lại thêm nỗi súc động trước thái độ của cậu bé.

Câu 4: Trong tiếp xúc toàn bộ chúng ta nên phải ghi nhận tôn trọng, tế nhị, lắng nghe và thấu hiểu lẫn nhau. Cũng tựa như ông già và cậu bé, tuy rất khác nhau về tuổi tác nhưng cả hai đều giống nhau ở tình yêu thương, sự cảm thông trân trọng

Reply
6
0
Chia sẻ

Video full hướng dẫn Chia Sẻ Link Tải Viết đoạn văn khoảng chừng 8 đến 10 động nếu cảm nhận của em về hai nhân vật trong mẩu chuyện người an xin ?

– Một số từ khóa tìm kiếm nhiều : ” đoạn Clip hướng dẫn Viết đoạn văn khoảng chừng 8 đến 10 động nếu cảm nhận của em về hai nhân vật trong mẩu chuyện người an xin tiên tiến và phát triển nhất , Chia Sẻ Link Cập nhật Viết đoạn văn khoảng chừng 8 đến 10 động nếu cảm nhận của em về hai nhân vật trong mẩu chuyện người an xin “.

Giải đáp vướng mắc về Viết đoạn văn khoảng chừng 8 đến 10 động nếu cảm nhận của em về hai nhân vật trong mẩu chuyện người an xin

You trọn vẹn có thể để lại Comment nếu gặp yếu tố chưa hiểu nghen.
#Viết #đoạn #văn #khoảng chừng #đến #động #nếu #cảm #nhận #của #về #hai #nhân #vật #trong #câu #chuyện #người #xin Viết đoạn văn khoảng chừng 8 đến 10 động nếu cảm nhận của em về hai nhân vật trong mẩu chuyện người an xin

Phương Bách

Published by
Phương Bách