Categories: Thủ Thuật Mới

Video Các nền văn hoá gắn với thế ký chuyển biến của xã hội nguyên thủy ở Việt Nam là Chi tiết

Mục lục bài viết

Thủ Thuật về Các nền văn hoá gắn với thế ký chuyển biến của xã hội nguyên thủy ở Việt Nam là Mới Nhất

Cập Nhật: 2022-03-26 03:51:08,Quý khách Cần tương hỗ về Các nền văn hoá gắn với thế ký chuyển biến của xã hội nguyên thủy ở Việt Nam là. Bạn trọn vẹn có thể lại Comment ở cuối bài để Admin được tương hỗ.


(Last Updated On: 27/08/2021)

Lịch sử Việt Nam thời kỳ nguyên thủy.

Tóm lược đại ý quan trọng trong bài

  • Những dấu vết thứ nhất của con người trên đất Việt Nam
  • Các quá trình tăng trưởng của xã hội nguyên thủy ở Việt Nam
  • * Sự xuất hiện người tân tiến: từ Ngườm đến Sơn Vi
  • * Thời kỳ Hòa Bình – Bắc Sơn
  • * Thời kỳ cách mạng đá mới và những bộ lạc trồng lúa
  • * Thời kỳ Phùng Nguyên – Hoa Lộc

Những dấu vết thứ nhất của con người trên đất Việt Nam

Trong lịch sử dân tộc bản địa loài người, quá trình thứ nhất là thời kỳ nguyên thủy. Trong khảo cổ học, quá trình này tương ứng với thời kỳ đồ đá cũ. Trong quả đât học, nó tương ứng với thời kỳ người vượn.

Người vượn tồn tại cách ngày này khoảng chừng 2 triệu năm đến vài chục vạn năm. Trên lãnh thổ Việt Nam, những nhà khảo cổ đã tìm thấy nhiều dấu vết của người vượn, tương tự với những người vượn Bắc Kinh, cách ngày này xấp xỉ 50 – 60 vạn năm.

Trong những hang Thẩm Khuyên, Thẩm Hai (Lạng Sơn); Thẩm Ồm (Nghệ An); Hang Hùm (Yên Bái)… những nhà khảo cổ học đã tìm thấy một số trong những răng người vượn nằm trong lớp trầm tích red color cùng di cốt những thú hoang dã thời Cánh tân, cách ngày này khoảng chừng 40 – 50 vạn năm, cùng với những công cụ lao động của người vượn.

Ở một số trong những địa phương trên toàn nước như Hang Gòn (Xuân Lộc – Đồng Nai), Lộc Ninh (Bình Phước), núi Đọ (Thanh Hóa)… đã tìm thấy công cụ lao động của người nguyên thủy. Những công cụ đó làm bằng đá điêu khắc, có ghè đẽo thô sơ rất giống với những công cụ đá thời đại sơ kỳ đá cũ.

Do trình độ thấp kém, công cụ lao động thô sơ, lại sống trong Đk vạn vật thiên nhiên khắc nghiệt nên người vượn đã hợp thành từng bầy để cùng lao động và chống thú dữ. Khác với những bầy thú hoang dã, bầy người nguyên thủy đã có quan hệ xã hội, có người đứng đầu, có sự phân công lao động giữa nam và nữ. Mỗi bầy thường có tầm khoảng chừng 20 – 30 người, gồm những thế hệ rất khác nhau, lấy hái lượm, săn bắt làm phương tiện đi lại để sinh sống và thong thả khắp nơi.

Các quá trình tăng trưởng của xã hội nguyên thủy ở Việt Nam

* Sự xuất hiện người tân tiến: từ Ngườm đến Sơn Vi

Trải qua thuở nào hạn dài sống sót và tăng trưởng, người vượn đã chuyển trở thành người khôn ngoan (hay còn gọi là người tân tiến). Tên khoa học là Homo sapiens. Người tân tiến thường xuất hiện vào hậu kỳ Cánh tân.

Trên lãnh thổ Việt Nam, ở hang Thẩm Ồm (Nghệ An) đã tìm thấy răng người cổ và xương răng một số trong những thú hoang dã như voi răng kiếm, gấu tre. Răng người Thẩm Ồm có những điểm lưu ý của răng người – vượn (Homo erectus) lại sở hữu điểm lưu ý răng người tân tiến (Homo sapiens).

Ở hang Hùm (Yên Bái), hang Kéo Lèng (Lạng Sơn) lại phát hiện được 2 chiếc răng của người tân tiến, có niên đại cách ngày này khoảng chừng 3 vạn năm.

Ở mái đá Ngườm (Võ Nhai, Bắc Thái), những nhà khảo cổ học đã khai thác được nhiều mảnh tước nhỏ, tách từ những hòn cuội để dùng làm nạo và mũi nhọn, có niên đại cách ngày này khoảng chừng 23.000 năm, thuộc quá trình hậu kỳ đá cũ.

Vào cuối thời đại đá cũ, trên một vùng to lớn của miền Bắc việt nam, có nhiều bộ lạc săn bắt, hái lượm để sinh sống. Họ cư trú trong những hang động, mái đá, ven bờ những dòng sông, suối. Các di tích lịch sử văn hóa truyền thống thời kỳ này được những nhà khảo cổ học gọi là một thuật ngữ chung là văn hóa truyền thống Sơn Vi (lấy tên xã Sơn Vi, Sông Thao, Phú Thọ – nơi phát hiện những hiện vật thứ nhất thuộc nền văn hóa cổ truyền truyền thống này). Dấu tích của văn hóa truyền thống Sơn Vi được tìm thấy ở nhiều nơi trên lãnh thổ Việt Nam: Sơn La, Lai Châu, Tỉnh Lào Cai, Vĩnh Phúc, Phú Thọ, Thanh Hóa, Nghệ An, Quảng Trị…

Các bộ lạc Sơn Vi dùng đá cuội ghè đẽo ở rìa cạnh tạo ra những công cụ chặt, nạo hay cắt. Hai mặt còn sót lại của hòn cuội vẫn vẫn giữ được vẻ tự nhiên. Đặc trưng của công cụ Sơn Vi là những hòn cuội được ghè đẽo ở rìa thận trọng, có nhiều quy mô ổn định, thể hiện bước tiến trong kỹ thuật chế tác đá, tuy nhiên chưa tồn tại kỹ thuật mài. Sự xuất hiện của người tân tiến Sơn Vi ghi lại bước chuyển biến trong tổ chức triển khai xã hội, những thị tộc, bộ lạc Ra đời.

Mỗi thị tộc gồm vài ba chục mái ấm gia đình với vài ba thế hệ cùng chung huyết thống, sống quây quần với nhau trên cùng một địa vực. Một số thị tộc sống gần nhau, có họ hàng với nhau vì cùng chung một nguồn gốc tổ tiên xa xôi hợp lại thành bộ lạc. Các thị tộc trong một bộ lạc có quan hệ gắn bó, giúp sức nhau trong môi trường sống đời thường và có quan hệ hôn nhân gia đình giữa con trai của thị tộc này với con gái của thị tộc kia trong cùng một bộ lạc. Mọi thành viên trong cùng thị tộc đều phải có phong tục, tập quán như nhau và đều được tự do, bình đẳng.

* Thời kỳ Hòa Bình – Bắc Sơn

Tiếp theo văn hóa truyền thống Sơn Vi là văn hóa truyền thống Hòa Bình. Hòa Bình là vị trí thứ nhất phát hiện được di chỉ văn hóa truyền thống thuộc thời kỳ văn hóa truyền thống đá mới trước gốm, có niên đại cách ngày này khoảng chừng 12.000 đến 10.000 năm. Cư dân Hòa Bình đã mở rộng địa phận cư trú khắp vùng núi Tây Bắc (Hòa Bình, Sơn La, Lai Châu…) vào đến những tỉnh miền Trung (Thanh Hóa, Nghệ An, thành phố Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên…).

Cư dân Hòa Bình đa phần sống trong những hang động, mái đá thuộc những thung lũng đá vôi, gần suối sông và đã có môi trường sống đời thường định cư tương đối lâu dài. Công cụ của mình vẫn thực hiện bằng đá điêu khắc cuội nhưng ghè đẽo rộng hơn, lên cả một bên mặt, còn mặt bên kia để nguyên. Những công cụ này còn có lưỡi xung quanh trọn vẹn có thể chặt, đẽo, nạo. Đặc trưng của công cụ Hòa Bình là rìu ngắn. Các nhà khảo cổ còn tìm thấy chày nghiền hạt bằng đá điêu khắc cuội bị mài phẳng một đầu do nghiền hạt nhiều, những chiếc rìu dài bằng đá điêu khắc cuội có ghè đẽo, nhiều mảnh tước.

Hoạt động kinh tế tài chính đa phần của dân cư Hòa Bình là hái lượm và săn bắt. Trong nhiều di chỉ thuộc nền văn hóa cổ truyền truyền thống Hòa Bình, những nhà khảo cổ đã tìm thấy nhiều xương thú hoang dã là những loài thú rừng, vỏ những thú hoang dã thân mềm sống dưới sông suối. Ở hang Chùa (Tân Kỳ), phát hiện những xương thú như hươu, voi, trâu bò, lợn rừng, khỉ, tê giác và nhiều vỏ ốc, hến… Ở hang Dơi (Quảng Trị) tìm thấy những công cụ, xương thú hoang dã như rìu ngắn, rìu hình đĩa, rìu lưỡi dọc, mảnh tước, bàn nghiền hạt, vỏ ốc, trai, hến…

Những phát hiện của khảo cổ học còn đã cho toàn bộ chúng ta biết dấu tích của một nền nông nghiệp sơ khai, nông nghiệp trồng rau quả hoặc cây cho củ thời Hòa Bình. Ở những di chỉ Sũng Sàm (Hòa Bình), Thẩm Khương (Lai Châu), bằng phương pháp phân tích bào tử phấn hoa, những nhà khảo cổ đã tìm thấy phấn hoa. Ở hang xóm Trại (Hòa Bình) đã tìm thấy dấu tích của hạt thóc, vỏ trấu, hạt gạo cháy. Các di tích lịch sử đó chứng tỏ, dân cư văn hóa truyền thống Hòa Bình đã ý tưởng sáng tạo ra nền nông nghiệp sơ khai. Mặc dù môi trường sống đời thường vẫn đa phần nhờ vào nguồn thức ăn do hái lượm, săn bắt. Nhưng sự Ra đời của nông nghiệp có ý nghĩa vô cùng to lớn, ghi lại bước chuyển biến mới, mở đầu cho công cuộc tôn tạo tự nhiên bằng lao động sáng tạo của tớ.

Tập tục phổ cập của dân cư Hòa Bình là chôn người chết ở nơi cư trú. Ở những di chỉ hang Thẩm Hoi, hang Chùa (Nghệ An); hang Đắng, mái đá Mộc Long (rừng vương quốc Cúc Phương); hang Làng Gạo (Hòa Bình)…những nhà khảo cổ đã tìm thấy những mộ táng thuộc văn hóa truyền thống Hòa Bình. Ngôi mộ ở hang Chùa chôn người phụ nữ trong tư thế nằm co, xung quanh xếp nhiều hòn đá lớn cùng với một chiếc rìu đá. Các ngôi mộ ở rừng Cúc Phương, người chết được bôi thổ hoàng và chôn theo tư thế nằm co như ngôi mộ ở hang Chùa. Ngoài ra còn tìm thấy những khu mộ táng tập thể của những thị tộc thời văn hóa truyền thống Hòa Bình. Ở hang Làng Gạo, tìm thấy 20 sọ người lớn và sọ trẻ nhỏ nằm trong khoảnh đất 25 mét vuông, kèm theo những công cụ bằng đá điêu khắc.

Đời sống tinh thần của dân cư Hòa Bình khá phong phú. Họ đã biết làm những đồ trang sức đẹp để tô đẹp môi trường sống đời thường như vỏ ốc biển được mài và đục lỗ để xâu dây mang, nhiều ngôi mộ xác chết được bôi thổ hoàng.

Lúc bấy giờ có lẽ rằng đã phát sinh ý niệm về tín ngưỡng vật tổ. Ở hang Đồng Nội (Hòa Bình) có những hình khắc mặt một con thú và 3 mặt người. Trên đầu ba người đều phải có sừng. Ở một số trong những di chỉ thuộc văn hóa truyền thống Hòa Bình (hang Làng Bon hay những hang ở Yên Lạc, Kim Bảng) đều phải có những viên cuội khắc hình lá cây hoặc cành cây.

Các di tích lịch sử văn hóa truyền thống Hòa Bình thường gần nhau và có tầng văn hóa truyền thống tương đối dày. Có thể đấy là nơi cư trú của những thị tộc trong một bộ lạc, những công xã thị tộc định cư lâu dài, hái lượm tăng trưởng, nông nghiệp manh nha. Các công xã thị tộc này trọn vẹn có thể là những công xã thị tộc mẫu hệ đang ở vào quá trình văn hóa truyền thống đá mới trước gốm, cách ngày này khoảng chừng 1 vạn năm.

Nối tiếp văn hóa truyền thống Hòa Bình là văn hóa truyền thống Bắc Sơn. Các bộ lạc Bắc Sơn cư trú trong những hang động, mái đá vùng núi đá vôi, gần sông suối thuộc những tỉnh Lạng Sơn, Thái Nguyên, Hòa Bình, Ninh Bình, Thanh Hóa, Nghệ An… Tuy Ra đời sau văn hóa truyền thống Hòa Bình nhưng văn hóa truyền thống Bắc Sơn có quan hệ nguồn gốc và những đặc trưng chung của văn hóa truyền thống Hòa Bình, có niên đại cách ngày này khoảng chừng 7.000 năm.

Cư dân Bắc Sơn cũng định cư trong những hang động đá vôi, lấy cuội ở sông suối để sản xuất công cụ như dân cư Hòa Bình, nhưng tiến bộ hơn ở đoạn đã biết mài đá. Công cụ đặc trưng của văn hóa truyền thống Bắc Sơn là rìu mài lưỡi. Trong những di chỉ thuộc văn hóa truyền thống Bắc Sơn, cạnh bên những rìu mài còn tồn tại những bàn mài bằng sa thạch để mài, dũa. Ngoài rìu mài còn tồn tại những công cụ bằng đá điêu khắc khác ví như bôn, đục, dao… Với những chiếc rìu đá mài nhẵn, dân cư Bắc Sơn thuận tiện và đơn thuần và giản dị chế tác những công cụ bằng tre, nứa, gỗ, do vậy lao động thuận tiện hơn.

Trong một số trong những di chỉ thuộc văn hóa truyền thống Bắc Sơn, những nhà khảo cổ đã phát hiện ra đồ gốm. Đây là một thành tựu mới trong kỹ thuật chế tác công cụ của dân cư Bắc Sơn. Người Bắc Sơn lấy đất sét nhào với cát để khi nung, đồ gốm không trở thành rạn nứt. Đặc điểm đồ gốm Bắc Sơn có miệng loe, đáy tròn, hình dáng còn thô và độ nung chưa cao.

Nhờ tăng cấp cải tiến công cụ lao động, trình độ sản xuất nông nghiệp của dân cư Bắc Sơn cũng rất được thổi lên một bước, tuy nhiên nguồn lương thực do nông nghiệp mang lại vẫn chưa đóng vai trò chủ yếu. Hoạt động kinh tế tài chính cơ bản vẫn là săn bắt, hái lượm.

* Thời kỳ cách mạng đá mới và những bộ lạc trồng lúa

Tiếp theo Hòa Bình – Bắc Sơn là văn hóa truyền thống Đa Bút. Di chỉ văn hóa truyền thống Đa Bút được phát hiện lần thứ nhất vào năm 1926 – 1927, tại Vĩnh Lộc (Thanh Hóa), có niên đại cách ngày này hơn 6.000 năm. Nhiều nhà khoa học xếp văn hóa truyền thống Đa Bút vào thời kỳ văn hóa truyền thống Bắc Sơn. Đồ gốm Đa Bút tiến bộ hơn đồ gốm Bắc Sơn. Đặc trưng cơ bản là nồi có đáy tròn, mặt ngoài có những vết lõm, độ nung chưa cao.

Văn hóa Quỳnh Văn (Quỳnh Lưu, Nghệ An) cũng thuộc văn hóa truyền thống đá mới có gốm sau Hòa Bình – Bắc Sơn, phân bổ ở vùng đồng bằng ven bờ biển Nghệ An, thành phố Hà Tĩnh. Người Quỳnh Văn đã bước tiên phong định cư tương đối lâu dài và tiến hành săn bắt, hái lượm những nguồn lợi tự nhiên ở ven bờ biển miền Trung. Đồi sò điệp Quỳnh Văn vừa là nơi cư trú, vừa là khu mộ của người nguyên thủy. Sau khi khai thác, những nhà khảo cổ học nhận định rằng, mộ địa Quỳnh Văn vẫn là nơi chôn cất những thành viên của thị tộc, chưa tồn tại tín hiệu chứng tỏ sự phân hóa tài sản trong dân cư Quỳnh Văn. Văn hóa Quỳnh Văn có niên đại cách ngày này gần 5.000 năm.

Cùng thời kỳ với văn hóa truyền thống Đa Bút – Quỳnh Văn, ở nhiều nơi khác trên lãnh thổ Việt Nam, người nguyên thủy đã tạo ra bước tiến có tính “cách mạng” trong việc tăng cấp cải tiến công cụ lao động. Họ không riêng gì có biết ghè đẽo, mài đá một mặt mà phổ cập là mài nhẵn cả hai mặt và khoan, cưa đá. Nhờ vậy, công cụ có hình dáng gọn, đẹp hơn, quy mô phong phú và thích thích phù hợp với từng việc làm, năng suất lao động tăng.

Khắp những tỉnh miền núi như hang Ba Xã, hang Mai Nha (Lạng Sơn) cho tới những tỉnh trung du, đồng bằng và ven bờ biển Bắc bộ, Trung bộ, Nam bộ như Cái Bèo (Hải Phòng Đất Cảng), hang Bái Tử Long (Quảng Ninh), Gò Trũng, cồn Cổ Ngựa (Thanh Hóa), Trại Ổi (Quỳnh Lưu, Nghệ An), Rú Ta (Diễn Châu, Nghệ An), bãi Phôi Phối (Nghi Xuân, thành phố Hà Tĩnh), cồn Lôi Một (Thạch Hà, thành phố Hà Tĩnh), Đồng Lê (Quảng Bình), hòn đảo Bích Đầm (Khánh Hòa), Buôn Triết (Đắc Lắc), Cầu Sắt (Đồng Nai)…đều tìm thấy chiếc rìu tứ diện hay rìu có vai được mài nhẵn cả hai mặt. Có những di chỉ có cả rìu răng cưa, rìu mài nhẵn toàn thân, rìu có chuôi tra cán. Ngoài ra còn tồn tại bôn, đục, dao, cuốc đá có chuôi tra cán và đều được mài nhẵn.

Cư dân lúc bấy giờ còn biết dùng tre, nứa, gỗ làm cung tên, làm cán những loại cuốc, rìu, dao; dùng xương, sừng làm đục, dao nhỏ, kim khâu; dùng vỏ ốc làm công cụ nạo, gọt.

Nhờ sự tiến bộ vượt bậc của kỹ thuật chế tác công cụ và sự phong phú của những quy mô công cụ, nền kinh tế thị trường tài chính có bước tăng trưởng mạnh mẽ và tự tin trên nhiều nghành. Hoạt động kinh tế tài chính phong phú chủng loại. Hái lượm, săn bắt vẫn tồn tại tuy nhiên không hề đóng vai trò đa phần trong đời sống của những bộ lạc, mà nhường chỗ cho nghề trồng lúa. Họ đã biết dùng cuốc có lưỡi mài nhẵn, có cán để xới đất sau khoản thời hạn sử dụng lửa đốt hết cỏ dại, lau sậy hoặc dùng cuốc xới đất và cỏ, rồi cho nước vào làm thối cỏ, tiếp sau đó gieo hạt. Bên cạnh nông nghiệp trồng lúa, nghề chăn nuôi gia súc cũng Ra đời và tăng trưởng. Chó, lợn, gà, trâu bò… được nuôi trong nhà. Cư dân lúc bấy giờ đã định cư tương đối lâu dài trong những hang động, mái đá hoặc làm nhà sàn để ở.

Ngành thủ công rất tăng trưởng, nhất là nghề chế tác đá, làm đồ gốm và dệt vải. Đồ gốm được làm bằng tay thủ công hoặc bằng bàn xoay, hoa văn phong phú chủng loại (dấu thừng, hình chữ S nối đuôi nhau chạy xoay quanh gờ miệng, hình sóng nước, hình ô trám, hình gân lá, hình xoắn ốc, hình khắc vạch…). Nhiều đồ gốm được tô thổ hoàng red color. Bên cạnh đó, nghề kéo sợi, dệt vải cũng trở thành những nghề phụ khá phổ cập trong những mái ấm gia đình. Tại những di chỉ Bàu Tró, Thạch Lạc đã tìm thấy những dọi xe chỉ bằng đất sét.

Xã hội phân thành nhiều thị tộc, nhiều thị tộc hợp lại thành bộ lạc. Mọi thành viên trong thị tộc, bộ lạc đều bình đẳng, người già và phụ nữ được tôn trọng. Tất cả mọi người đều phải tham gia lao động.

Đời sống tinh thần được nâng cao. Bằng chứng là đồ trang sức đẹp rất phong phú, phong phú chủng loại: vòng đá, chuỗi hạt đá, nhẫn đá, vòng làm bằng vỏ ốc có đục lỗ để xỏ dây; những chuỗi hạt hình trụ, hình thoi bằng đất sét; những vòng tay bằng sừng… Ở di chỉ bãi Phôi Phối có những khuyên tai bằng đất sét được trang trí bằng những chấm hoặc đường vạch. Ở những di chỉ khác ví như Hạ Long, Thường Xuân, Quỳ Châu…tìm thấy khuyên tai bằng đá điêu khắc và đất sét.

Quan niệm về toàn thế giới bên kia của con người cũng trở nên phức tạp hơn. Người chết được chôn theo nhiều cách thức: chôn theo tư thế ngồi xổm, nằm co, nằm tự do như đang ngủ, hỏa táng, bị buộc chặt trước lúc đem chôn.

Nhìn chung, vào thời điểm cuối thời đại đá mới, trên khắp lãnh thổ Việt Nam đã xuất hiện nhiều nhóm bộ lạc có kỹ thuật làm đồ đá và đồ gốm tương tự nhau. Nông nghiệp trồng lúa dùng cuốc đá đã khởi đầu phổ cập, đời sống con người bước tiên phong ổn định. Họ đã khởi đầu định cư trong những xóm làng. Các nhà khoa học nhận định rằng, với những biến hóa to lớn về kỹ thuật chế tác công cụ và đời sống kinh tế tài chính của con người, dân cư Việt cổ đã xộc vào thời kỳ “cách mạng đá mới” cách ngày này khoảng chừng 4.000 đến 6.000 năm.

* Thời kỳ Phùng Nguyên – Hoa Lộc

Vào cuối thời đại đá mới, dân cư những bộ lạc sống ở lưu vực sông Hồng đã nghe biết một loại vật tư mới là đồng và kỹ thuật luyện kim đồng thau (dù còn ở buổi đầu). Cư dân những bộ lạc này thuộc văn hóa truyền thống Phùng Nguyên.

Di chỉ văn hóa truyền thống Phùng Nguyên tìm thấy ở nhiều nơi thuộc lưu vực sông Hồng như Phú Thọ, Bắc Giang, Bắc Ninh, Hà Tây, Tp Hà Nội Thủ Đô, Hải Phòng Đất Cảng. Các bộ lạc Phùng Nguyên đã đạt đến đỉnh điểm của kỹ thuật làm đồ đá (sử dụng thành thạo kỹ thuật mài, cưa, khoan), biết làm đồ gốm bằng bàn xoay.

Ở một số trong những di chỉ thuộc văn hóa truyền thống Phùng Nguyên, những nhà khảo cổ đã tìm thấy những cục đồng và xỉ đồng. Điều đó chứng tỏ, dân cư Phùng Nguyên đã nghe biết sắt kẽm kim loại tổng hợp đồng thau và dùng sắt kẽm kim loại tổng hợp này để chế tác công cụ, dù công cụ đá vẫn đa phần.

Do sự xuất hiện của kỹ thuật luyện kim, vai trò người đàn ông ngày càng được xác lập. Công xã thị tộc mẫu quyền dần nhường chỗ cho công xã thị tộc phụ quyền. Xã hội nguyên thủy thời Phùng Nguyên có những chuyển biến mạnh mẽ và tự tin, tạo tiền đề để bước sang xã hội có giai cấp và nhà nước.

Bên cạnh những bộ lạc Phùng Nguyên, ở lưu vực sông Hồng còn tồn tại những bộ lạc khác cũng tiến đến quá trình sơ kỳ đồng thau như những bộ lạc sống ở vùng châu thổ sông Mã thuộc nền văn hóa cổ truyền truyền thống Hoa Lộc (Hoa Lộc – Hậu Lộc – Thanh Hóa là vị trí thứ nhất tìm ra di tích lịch sử của nền văn hóa cổ truyền truyền thống này). Ở những di chỉ thuộc văn hóa truyền thống Hoa Lộc, những nhà khảo cổ đã tìm thấy dùi đồng, dây đồng. Điều đó chứng tỏ, những bộ lạc Hoa Lộc sống ở vùng ven bờ biển là những dân cư thứ nhất nghe biết sắt kẽm kim loại và tiến đến quá trình sơ kỳ đồng thau.

Các di chỉ cồn Chân Tiên ở lưu vực sông Mã, đền Đồi ở Quỳnh Lưu, Long Thạnh ở Bình Định có phong thái trang trí trên gốm rất gần với văn hóa truyền thống Phùng Nguyên. Cả 3 di chỉ này đều được những nhà khảo cổ xếp tương tự với văn hóa truyền thống Phùng Nguyên ở lưu vực sông Hồng.

Tại hòn đảo Hòn Tre (Khánh Hòa) và những hòn đảo ở khu vực bờ vịnh Cam Ranh, từ thời gian năm 1925 đến nay đã phát hiện nhiều di tích lịch sử văn hóa truyền thống Xóm Cồn được xếp vào quá trình hậu kỳ đá mới – sơ kỳ đồng thau. Công cụ đá nổi bật nổi bật ở Xóm Cồn là loại rìu bôn tứ giác thon dài. Đồ gốm phong phú, với lối vẽ hoa văn red color nâu và vàng da cam. Cư dân ở đây còn biết sử dụng vỏ nhuyễn thể làm công cụ và đồ trang sức đẹp. Bên cạnh nghề đánh bắt cá cá, khai thác thủy sản, dân cư Xóm Cồn đã biết trồng trọt và chăn nuôi.

Thuộc di chỉ văn hóa truyền thống Đồng Nai còn tồn tại di chỉ Cầu Sắt thuộc hậu kỳ đá mới. Các di chỉ Bến Đò, Phước Tân, Hội Sơn, Ngãi Thắng… là bước tăng trưởng tiếp theo quá trình Cầu Sắt. Các bộ lạc nông nghiệp ở lưu vực sông Đồng Nai đã biết sử dụng những chiếc cuốc đá mài nhẵn, thân cong về phía trước, có kích thước lớn để làm đất. Gốm Đồng Nai phong phú chủng loại về mẫu mã và hoa văn trang trí, có những nét thân thiện với gốm Phùng Nguyên.

Như vậy, cách ngày này khoảng chừng 4.000 năm, không riêng gì có những bộ lạc Phùng Nguyên mà còn nhiều bộ lạc khác trên khắp lãnh thổ Việt Nam đã nghe biết sắt kẽm kim loại tổng hợp đồng thau. Văn hóa Phùng Nguyên và những nền văn hóa cổ truyền truyền thống sơ kỳ đồng thau khác đều được tăng trưởng từ những nền văn hóa cổ truyền truyền thống hậu kỳ đá mới. Nếu xem Phùng Nguyên là nền văn hóa cổ truyền truyền thống sơ kỳ đồng thau tiêu biểu vượt trội nhất, thì ở hầu hết những nền văn hóa cổ truyền truyền thống cùng thời, đồ gốm đều phảng phất phong thái Phùng Nguyên. Sự xuất hiện của sắt kẽm kim loại tổng hợp đồng thau sẽ là yếu tố kiện trọng đại nhất trong đời sống kinh tế tài chính xã hội nguyên thủy, là cơ sở cho bước tăng trưởng nhảy vọt của những bộ lạc nguyên thủy trên giang sơn ta trong quá trình tiếp theo.

(Tài liệu tìm hiểu thêm: Đặng Như Thường, Giáo trình tiến trình lịch sử dân tộc bản địa Việt Nam)

Reply
6
0
Chia sẻ

Video full hướng dẫn Share Link Down Các nền văn hoá gắn với thế ký chuyển biến của xã hội nguyên thủy ở Việt Nam là ?

– Một số từ khóa tìm kiếm nhiều : ” đoạn Clip hướng dẫn Các nền văn hoá gắn với thế ký chuyển biến của xã hội nguyên thủy ở Việt Nam là tiên tiến và phát triển nhất , Chia Sẻ Link Cập nhật Các nền văn hoá gắn với thế ký chuyển biến của xã hội nguyên thủy ở Việt Nam là “.

Thảo Luận vướng mắc về Các nền văn hoá gắn với thế ký chuyển biến của xã hội nguyên thủy ở Việt Nam là

Quý khách trọn vẹn có thể để lại Comments nếu gặp yếu tố chưa hiểu nghen.
#Các #nền #văn #hoá #gắn #với #thế #ký #chuyển #biến #của #xã #hội #nguyên #thủy #ở #Việt #Nam #là Các nền văn hoá gắn với thế ký chuyển biến của xã hội nguyên thủy ở Việt Nam là

Phương Bách

Published by
Phương Bách