Thủ Thuật Hướng dẫn Nhân vật được yêu thích nhất trong Thủy Hử Mới Nhất

Update: 2022-09-29 01:16:13,You Cần kiến thức và kỹ năng về Nhân vật được yêu thích nhất trong Thủy Hử. You trọn vẹn có thể lại phản hồi ở cuối bài để Ad đc lý giải rõ ràng hơn.

716

những cụ ông cụ bà xem lại hộ cháu có đúng không ạ nhóe

Em thấy mấy thằng này mà gặp The Avenger là tèo hết, chắc mỗi Người khổng lồ xanh đủ làn gỏi 108 thằng rồi. Em vote cho Thor
P|s: em fun tý những cụ ông cụ bà đừng ném đá em.

Em chả thấy ai khỏe cả. Chỉ thấy nghẻo hết roài

chị dâu võ tòng chứ ai

Nói nhất thì khó lắm. Bởi có mấy a vô đối, solo chưa thua lúc nào:
1) Lâm Xung giỏi mâu
2) Quan Thắng giỏi đại đao
3) Hoa Vinh giỏi cung tên

4) Lư Tuấn Nghĩa giỏi toàn vẹn

Nói nhất thì khó lắm. Bởi có mấy a vô đối, solo chưa thua lúc nào:
1) Lâm Xung giỏi mâu
2) Quan Thắng giỏi đại đao
3) Hoa Vinh giỏi cung tên

4) Lư Tuấn Nghĩa giỏi toàn vẹn

mâu, đao, tên, đều là cái que cắp 12 con giáp lên đầu. gặp kim liên nhũn như con zun hết . KIM LIÊN mạnh nhất

về võ e phục Lâm Xung . về trí e phục Tống Giang

em thấy Lâm Xung vẫn là tinh luyện ạ

Yến thanh khôn nhất những cụ ông cụ bà ạ.

Lâm Xung là tướng mạnh nhất, tiếp sau đó lần lượt là Quan Thắng, Hô Duyên Chước, Tần Minh, Trương Thanh

Cụ nhầm. Phần lớn trong 108 là những người dân có xích míc với triều đình, ko thì cũng trở nên cái thời cuộc nó o ép làm cho thành ra ko có đất sống mới phải mò lên LSB. Nhiều người như Lâm Xung căm triều đình đến xương tuỷ nhưng bị Tống Giang ép mà uất ức đến chết. Theo em nhớ thì chả có ai vì yêu thích Tống Giang và lại bỏ nhà xông lên cái đất LSB đấy cả. Rốt cục Tống Giang bắt mọi người về quy phục triều đình xét theo góc nhìn nào đó là phản bội lại lý tưởng của bạn hữu đã từng vào sinh ra tử.

Theo em thì việc quy thuận triều đình là một việc làm đúng đắn. Bác ạ Nếu lực lượng Lương Sơn Bạc tiếp tục ở lại, 108 người mãi mãi mang danh giặc cỏ, dù họ không đi cướp bóc của dân lành. Bên cạnh đó, dù nhiều lần vượt mặt quân đội triều đình, nhưng cái được của trại Thủy Hử là phía tới yếu tố chân thiện mỹ, chiến đấu vì lý tưởng chứ không đơn thuần là chiến đấu và thắng lợi. Vấn đề ở đấy là người đọc/người xem đều thấy tiếc nuối vì 10 phần chết 7, mà toàn người dân có nghĩa và tài năng mà thôi Giống như King Kong, nhiều người xem cũng tiếc nuối khi nó rời rừng xanh đi vào khu vực văn minh của con người để rồi bị hạ sát, người ta cứ ước mơ mãi là nó ở lại rung đi thì có phải “lành” không. Nhưng nếu nó cứ ở rung, thì nó mãi mãi không được nghe biết, cứ ăn ngủ nghỉ rồi chết già như nh

Họ lỗ tên Đạt. Pháp danh LỖ CHí THÂM.

Xem phim không khá đầy đủ và thật bằng truyện. Các cụ rảnh nên nghe lại truyện audio. Cực hay

Nhiều cụ nhầm tên nhỉ. Ông này là Lỗ Đạt, Lỗ Trí Thâm mà

Em nghĩ thì mạnh nhất chỉ 1 trong những 3 người thôi. Lâm Xung, Quan Thắng và Lư Tuấn Nghĩa cụ à

I. Theo dòng lịch sử dân tộc bản địa của phim thì một số trong những nhân vật rất dũng mãnh gồm: 1. Tích Lịch Hỏa Tần Minh (không xác lập Lâm Xung thắng hay thua, nhưng có LX vẫn không thu phục ngay được Tần Minh mà phải nhờ kế của Gia Cát).
2. Có Tần Minh rồi thì lại thua Hô Diên Chước
3. Có Hô Diên Chước thua Lư Tuấn Nghĩa
4. Có Lư Tuấn Nghĩa không đánh lại Quan Thắng –> Như vậy về “Dũng” thì Quan Thắng được cho là mạnh nhất II. Theo xếp thứ tự về Sao Thiên Cang, Địa sát thì cả bốn anh hùng trên đều thuộc hàng Thiên Cang tuy nhiên Ngọc Kỳ Lân Lư Tuấn Nghĩa đứng đầu
–> Lư Tuấn Nghĩa được cả Trí Dũng Vương (Có khí khái vương quyền).

duyblog/2008/06/36-v-sao-thin-cng-trong-108-v-anh-hng.html;

Trong cách xếp thứ tự này thì Tần Minh còn trên cả Hô Diên Chước?

III. Theo quan điểm thành viên –> Hội tụ Trí Dũng tuy nhiên toàn nhất là Lâm Xung, xứng danh khí khái một vị anh hùng (Thiên Hùng Tinh)

Nhưng võ nghệ hay nhất vẫn phải là Võ Tòng (Thiên Thương Tinh). Võ Tòng phải nói là một con người từ nhân dân lao động mà ra, tự học võ nghệ mà tới mức siêu quần. Ngay cả khi mất một tay vẫn anh hùng chiến đấu oanh oanh liệt liệt. Võ Tòng quy tụ cả Trí-Dũng-Tình, xứng danh là một tượng đài.

Thích và thương Lâm xung đời sống cũng là nhân vật nhiều khổ đâu nhất đến cuối cái chết cũng là uất ức uống rượu buồn mà chết.
Tống giang lúc đầu thấy rất thích vì được mọi người kính trọng nhưng về sau thấy ông này giống ngụy quân tử hơn, toàn ép người ta đầu quân cho LSB có mỗi cái bài bắt rồi thả chói..
Mưu trí thì Ngô Dụng giỏi mưu kế tính toán.
Lư Tuấn Nghĩa văn võ xong toàn nhưng gần cuối truyện mới thấy xuất hiện nên em cũng không dành nniều tình cảm.
Yến thanh đẹp trai lãng tử thông minh, nhanh trí
Tiều cái tài cán ở tại mức Trung Bình nên em cũng không quan tâm
Lỗ Đạt, Lý Quỳ khỏe, nhưng tính tình bộp trộp. Cao cầu là nhân vật phản diện nhưng cũng thích ông từ người đá cầu mua vui trở thành người dưới 1 trên hàng vạn người.

đó là những nhân vật em thấy ấn tượng

Page 2

Tây môn khánh vì được chịch xã giao nhiều nhất.

Like Báo Tử Đầu phiên bản 1 khi xưa aj

e thì em nghĩ lý sư sư hoặc phan kim liên ạ

)

những cụ ông cụ bà toàn chém, cứ kêu mạnh nhất nhưng rồi cũng chết hết, vậy mạnh nhất là để sống lâu hơn hay rồi múa may quay cuồng đẹp hơn hả cụ

Em thích Lâm Xung hihi, báo tử đầu Lâm Xung

Em kết hoa vinh nhất

Chắc là Tống Giang mạnh nhất rồi!

Quay lại chút, những cụ ông cụ bà đã biết ai mạnh nhất lịch sử dân tộc bản địa VN ta chưa?

theo cháu…. CHIẾN LƯỢC….. không tồn tại ai qua được QUỐC CÔNG TIẾT CHẾ ….TRẦN QUỐC TUẤN….
CHIẾN THUẬT … NHẤT … HOÀNG ĐẾ…. QUANG TRUNG… (người đâu tiên dùng binh chủng hợp thành , và vận động chiến)

cái ông quan thắng có phải cháu quan vũ không nhỉ

Còn nhớ hồi bé xem phim này xong, bọn trẻ con ai cũng ” Ta là Lâm Xung đây, ta là Lâm Xung đây”. Thế nên em vẫn nghĩ Lâm Xung là mạnh nhất, giỏi võ nhất

Lâm XUng

cụ thích nhân vật nào thì nhân vật này sẽ mạnh nhất

Em khoái YẾN THANH

Page 3

em là em kết Tây Môn Khánh nhất.

em vào hóng xem thế nào

Cao Cầu nhé. Khỏi phải bàn

em thì em thích anh võ tòng

Võ công em thích Lâm Xung nhất!

Chưa có cuộc tỉ thí nào tới cùng nên em nghĩ chả biết được. Võ thì em thích Võ Tòng, mạnh thì em thấy Lỗ Đít Thâm, nhanh thì em thấy Tay mèo lười miu miu

Hồi bé em thường mơ ước có phép thuật như Thần hành thái bảo Đới Tung, em sẽ đi như gió.

Em vote cho Cao lão đại

Iem thích Tây Môn Khánh ạ. Nếu đc chọn 2 nhân vật iem chọn thêm Phan Kim Liên cụ chủ ạ

Page 4

Lý quỳ cũng hay chứ những cụ ông cụ bà nhỉ

Em vote cho Cao Cầu những bác nhé

Vua Tống vẫn mạnh nhất cụ ợ. Anh hùng LSB đông và võ nghệ cao nghều vậy mà vẫn không úp được King Tống

Tây môn là nhất, tay chơi lắm hiu lại cưa gái giỏi.

Cá nhân em vote 1 phiếu cho Lam Xung

Toàn thấy những cụ ông cụ bà chọn Võ Tòng mí cả Tây Môn Khánh
Cháu thì vod cho Phan Thanh Tòng ==> người Việt sài hàng Việt

e thích Lỗ Trí Thâm

Page 5

Em thích Songoku

Phan Kim Liên là nhân vật để lại nhiều ấn tượng nhất

theo em văn võ tuy nhiên toàn là cụ Tuấn
võ hay là mợ Sung
Khôn quá lại thành lố quá là mợ Minh
âm công thâm hậu là mợ Liên
dương công là cụ Khánh

còn nhiều nhưng liệt vậy chứ cháu hết chữ rồi

Móc trộm thì một vũ tiễn trương thanh là vô đối ợ

Em thích Thần hành thái bảo Đới Tung, phi như gió

Ui những cụ ông cụ bà toàn thích những nhân vật hư cấu không tồn tại thật của khựa. Em thích nhất anh Hoàng Xuân Vinh nhà ta bắn súng giỏi, thực chiến hiện giờ là súng đạn chứ đâu phải đao kiếm.

1 phiếu cho Saitama

1 vote cho phan kim liên ạ

Page 6

em cũng thấy là Vương Chí

E chỉ nhớ mỗi phan kim liên.

Theo thứ tự thì là Ngọc Kỳ Lân Lư Tuấn Nghĩa mà

Trí dũng tuy nhiên toàn thì Lâm Xung, nguyên việc anh ý chỉ chăm chăm về với vợ là em ko duyệt được

Hồi bé e thích. H già rồi k thích nữa vì là truyện của vương quốc khác. Cơ bản e vẫn thần tượng Sở Bá Vương 8 năm tung hoành trên mình ngựa.

E cũng vote cho Phan Kim Liên

Kim Mao Sư Vương là mạnh nhứt

L

Theo em thì Lâm Xung mạnh nhất.

youtube/watch?v=WkYxfy_0e5M

Vote cho em Kim liên

Page 7

e đọc truyện này chán quá nê gio chả thik nữa , chuyện gì nội dung tối , lên phim thì khá hơn tí

Võ Tòng đã hổ vs Lỗ Chí Thâm.

Nhân nói về Thuỷ Hử, em cop hầu những cụ ông cụ bà chuyện hài trên FB cụ Nguyen Van Bao:
Thuỷ Hử
—–
Khi học ở LX tôi lên kế hoạch đọc toàn bộ kho tàng văn học cổ xưa toàn thế giới bằng bản tiếng Nga. Đơn giản vì thư viện trường có đủ những tác phẩm này, và bản dịch tiếng Nga hơn đứt bản dịch tiếng Việt. Khi tôi muốn mượn quyển Thuỷ Hử thì gặp yếu tố lớn. Lúc đầu tôi nói tên sách để nàng thủ thư Kiều Diễm tìm hộ. Có điều chữ THUỶ HỬ nói bằng tiếng Nga thì nghe như KHUI KHUI ( *** *** ). Bọn sv đang chờ lấy sách cười sằng sặc. Kiều Diễm nghĩ là tôi trêu nàng nên giận ko thèm tiếp. Chờ lúc vắng người tôi mới tỉ tê với nàng rằng “*** ***” là một trong những trong 4 tiểu thuyết vĩ đại của Trung quốc. Nàng thấy tôi trang trọng thật nên lý giải rằng tên sách trọn vẹn có thể có một nghĩa rõ ràng, khi dịch ng ta sẽ dịch theo nghĩa. Vậy *** *** ( thuỷ hử ) tức là gì? Tôi hiểu nghĩa của mấy chữ Tam quốc, Tây du ký, Hồng lâu mộng và dịch nghĩa sang tiếng Nga là Ba vương quốc, Ký sự đi tây, Giấc mơ nhà hồng. Kiều Diễm thuận tiện và đơn thuần và giản dị tìm đúng 3 quyển này bản tiếng Nga. Nhưng chính tôi cũng ko biết nghĩa chữ “thuỷ hử” là gì. “Thuỷ” thì tôi biết là nước còn “HỬ” thì chịu, chả biết nó là cái gì. Đành nói là cái gì đó tương quan đến nước, tóm lại là ướt át, lênh láng. Kiều Diễm nghĩ tôi lại định trêu nàng. Nếu như nàng đã từng đọc Thuỷ hử thì tôi chỉ việc nói nội dung chắc nàng sẽ đoán ra tên sách. Nhưng nàng chưa đọc. – Chỉ là thủ thư thôi mà. Sao phải đọc và nhớ toàn bộ văn học cổ xưa toàn thế giới?
Nàng thút thít và chân thành nói với tôi như vậy. Mắt xanh lè đẫm nước. Tôi cũng suýt khóc vì nàng cứ nghĩ là tôi bịa ra tiểu thuyết “*** ***” để bỡn cợt nàng. Tôi buồn bã kể lại mẩu chuyện cho cô giáo dạy tiếng Nga, Chuyên Viên về văn học và nghệ thuật và thẩm mỹ. Cô rất ngạc nhiên là tôi ko biết nghĩa chữ “thuỷ hử”
– tôi biết là tiếng việt có tầm khoảng chừng 70% từ ngữ mượn từ tiếng TQ, em phải ghi nhận nghĩa của từ này chứ?
– ông và bố em biết. Em thì ko.
– nghĩa của nó là một trong những vùng nước thôi ( giang hồ), tên tiếng Nga của quyển sách đây.
Cô ghi tên tiếng Nga của Thuỷ hử. Kiều diễm tìm kiếm được ngay.
—–
Note1
Chính tên sách bằng tiếng Hán đây – 水浒传 – shuihu zhuan. —–
Note3
Khi đọc Ai van hô bản tiếng Nga tôi mới biết Ri sha sư tử tâm là Ri sha có trái tim sư tử.
—–
Note3
Nguyen Xuan Hung viết rất đúng chuẩn. Tôi đưa lên đây để những bạn tìm hiểu thêm. Trong tr hợp này ng Nga hiểu đúng hơn nhiều ng Việt. “Một số người nói Thủy hử nghĩa là Bến nước, thì không rõ nghĩa hẳn. Hử là vùng bãi sông, dòng sông lớn có một khoảng chừng bãi ngập nước, đó là Hử. Hoặc vùng đầm lầy cửa sông cũng là hử. Ở miền Bắc Vn, thủy hử đại khái như vùng ngập quốc tế đê. Thủy hử trong tiểu thuyết Tàu giờ đã là đất liền bằng địa rồi, chả còn dấu vết gì”
—–

Link: facebook/Baongvlq/posts/1813278148994180

Xếp thứ tự về võ thuật : Số 1 toàn quân : Ngọc Kỳ Lân Lư Tuấn Nghĩa Tiếp là Ngũ Hổ tướng: 1. Đại Đao Quan Thắng : cụ này đc cái dòng dõi nhà Quan Công nên uy tín hơn Lâm Xung nhưng võ nghệ thì không bằng.
2. Báo tử đầu Lâm Xung : cụ này võ nghệ toàn tài, là giáo sư đầu ngành của Đại học quân sự chiến lược…là nhân vật tiêu biểu vượt trội của Lương sơn. Võ công chỉ với sau Lư viên ngoại 1 chút.
3. Tích lịch hoả Tần Minh : cụ này nổi tiếng nóng cũng vì nóng nên thuộc dạng hữu dũng vô mưu, về sau rất hay thua may cái đc Lâm Xung hay ứng cứu.
4. Song Tiên Hô Diên (Duyên) Chước : Cũng con nhà dòng dõi võ tướng ( danh tướng Hô Diên Tán).
5. Song thương tướng Đổng Bình : Lúc đầu bắt mãi mới đc, nhưng khi gia nhập LSB rồi thì cũng bth, một trong những người dân bị chết thứ nhất. Tiếp là Bát hổ tiên phong tướng : 1. Tiểu lý quảng Hoa Vinh : Bắn cung rất giỏi, uy tín cao
2. Mỹ Nhiêm Công Chu Đồng : Võ nghệ ko cao lắm, đc cái râu đẹp như Quan công và quan trọng nhất là cán bộ Tiền khởi nghĩa.
3. Một vũ tiễn Trương Thanh : Lợi hại số 1 LSB vìcụ này nổi tiếng món ném đá ko giấu tay, trăm phát 99 phát trúng. Quân tướng LSB bị ăn đòn vì cụ này quá nhiều nên lúc bắt đc căm quá định giết.
4. Thanh diện thú Dương Chí : Bị chàm, chữa ở 102 Trần Hưng Đạo, da liễu Tw …những kiểu ko khỏi, là cán bộ Tiền khởi nghĩa.
5. Kim Sang thủ Từ Ninh : Nổi tiếng món móc câu liêm, chắc hồi bé hay phải đi vặt trộm ổi 6. Cấp tiên phong Sách Siêu : Nóng tính như Tần thống chế 7. Cửu văn long Sử Tiến : Hình xăm đẹp, body toàn thân ổn như Yến Thanh.
8. Một già lan Mục Hoằng : ko có gì nhiều để nói. Ngoài ra thì vẫn còn phải kể tới :
1. Hoa Hoà thượng Lỗ Trí Thâm : sức khoẻ muôn người địch ko nổi, sử dụng thanh long đao 62 cân ( hơn bao xi-măng cho những cụ ông cụ bà dễ tưởng tượng)
2. Hỗn giang long Lý Tuấn : Đứng đầu Thuỷ quân.
3. Hành Giả Võ Tòng : cũng là nhân vật tiêu biểu vượt trội như Lâm Xung, sức khoẻ kém Lỗ đề hạt tý ty. Nổi tiếng vì say rượu đánh chết hổ ( ko say chắc chạy đứt cmn dép)
4. Lãng tử Yến Thanh : Tài hoa đủ những ngón ăn chơi, hình xăm đẹp, nổi tiếng món vật ( thắng cả Lý Quỳ nhưng ko dám vật Lý Sư sư, không mong ước )
5. Hắc toàn phong Lý Quỳ : Cũng là nhân vật tiêu biểu vượt trội, sức khoẻ ngang ngửa Lỗ đề hạt và Võ đô đầu, cụ này nổi tiếng nóng tính, nếu có đôi búa trong tay thì chưa thấy thua ai lúc nào. Tuy nhiên bị Trương Thuận dìm xuống nước chí chết và vật nhau thì thua Yến Thanh. Nổi tiếng có hiếu với mẹ tuy nhiên giết người ngoài như ngoé.

Tạm thế đã cccm nhé.

Em vote Tây Môn Khánh

Xếp thứ tự về võ thuật : Số 1 toàn quân : Ngọc Kỳ Lân Lư Tuấn Nghĩa Tiếp là Ngũ Hổ tướng: 1. Đại Đao Quan Thắng : cụ này đc cái dòng dõi nhà Quan Công nên uy tín hơn Lâm Xung nhưng võ nghệ thì không bằng.
2. Báo tử đầu Lâm Xung : cụ này võ nghệ toàn tài, là giáo sư đầu ngành của Đại học quân sự chiến lược…là nhân vật tiêu biểu vượt trội của Lương sơn. Võ công chỉ với sau Lư viên ngoại 1 chút.
3. Tích lịch hoả Tần Minh : cụ này nổi tiếng nóng cũng vì nóng nên thuộc dạng hữu dũng vô mưu, về sau rất hay thua may cái đc Lâm Xung hay ứng cứu.
4. Song Tiên Hô Diên (Duyên) Chước : Cũng con nhà dòng dõi võ tướng ( danh tướng Hô Diên Tán).
5. Song thương tướng Đổng Bình : Lúc đầu bắt mãi mới đc, nhưng khi gia nhập LSB rồi thì cũng bth, một trong những người dân bị chết thứ nhất. Tiếp là Bát hổ tiên phong tướng : 1. Tiểu lý quảng Hoa Vinh : Bắn cung rất giỏi, uy tín cao
2. Mỹ Nhiêm Công Chu Đồng : Võ nghệ ko cao lắm, đc cái râu đẹp như Quan công và quan trọng nhất là cán bộ Tiền khởi nghĩa.
3. Một vũ tiễn Trương Thanh : Lợi hại số 1 LSB vìcụ này nổi tiếng món ném đá ko giấu tay, trăm phát 99 phát trúng. Quân tướng LSB bị ăn đòn vì cụ này quá nhiều nên lúc bắt đc căm quá định giết.
4. Thanh diện thú Dương Chí : Bị chàm, chữa ở 102 Trần Hưng Đạo, da liễu Tw …những kiểu ko khỏi, là cán bộ Tiền khởi nghĩa.
5. Kim Sang thủ Từ Ninh : Nổi tiếng món móc câu liêm, chắc hồi bé hay phải đi vặt trộm ổi 6. Cấp tiên phong Sách Siêu : Nóng tính như Tần thống chế 7. Cửu văn long Sử Tiến : Hình xăm đẹp, body toàn thân ổn như Yến Thanh.
8. Một già lan Mục Hoằng : ko có gì nhiều để nói. Ngoài ra thì vẫn còn phải kể tới :
1. Hoa Hoà thượng Lỗ Trí Thâm : sức khoẻ muôn người địch ko nổi, sử dụng thanh long đao 62 cân ( hơn bao xi-măng cho những cụ ông cụ bà dễ tưởng tượng)
2. Hỗn giang long Lý Tuấn : Đứng đầu Thuỷ quân.
3. Hành Giả Võ Tòng : cũng là nhân vật tiêu biểu vượt trội như Lâm Xung, sức khoẻ kém Lỗ đề hạt tý ty. Nổi tiếng vì say rượu đánh chết hổ ( ko say chắc chạy đứt cmn dép)
4. Lãng tử Yến Thanh : Tài hoa đủ những ngón ăn chơi, hình xăm đẹp, nổi tiếng món vật ( thắng cả Lý Quỳ nhưng ko dám vật Lý Sư sư, không mong ước )
5. Hắc toàn phong Lý Quỳ : Cũng là nhân vật tiêu biểu vượt trội, sức khoẻ ngang ngửa Lỗ đề hạt và Võ đô đầu, cụ này nổi tiếng nóng tính, nếu có đôi búa trong tay thì chưa thấy thua ai lúc nào. Tuy nhiên bị Trương Thuận dìm xuống nước chí chết và vật nhau thì thua Yến Thanh. Nổi tiếng có hiếu với mẹ tuy nhiên giết người ngoài như ngoé.

Tạm thế đã cccm nhé.

Tiếp đứng đầu là Lục Vân Tiên cụ ợ.Ahih

Xếp thứ tự về võ thuật :
Số 1 toàn quân : Ngọc Kỳ Lân Lư Tuấn Nghĩa Tiếp là Ngũ Hổ tướng: 1. Đại Đao Quan Thắng : cụ này đc cái dòng dõi nhà Quan Công nên uy tín hơn Lâm Xung nhưng võ nghệ thì không bằng.

2. Báo tử đầu Lâm Xung : cụ này võ nghệ toàn tài, là giáo sư đầu ngành c danh tướng.

Xếp thứ tự về võ thuật : Số 1 toàn quân : Ngọc Kỳ Lân Lư Tuấn Nghĩa Tiếp là Ngũ Hổ tướng: 1. Đại Đao Quan Thắng : cụ này đc cái dòng dõi nhà Quan Công nên uy tín hơn Lâm Xung nhưng võ nghệ thì không bằng.
2. Báo tử đầu Lâm Xung : cụ này võ nghệ toàn tài, là giáo sư đầu ngành của Đại học quân sự chiến lược…là nhân vật tiêu biểu vượt trội của Lương sơn. Võ công chỉ với sau Lư viên ngoại 1 chút.
3. Tích lịch hoả Tần Minh : cụ này nổi tiếng nóng cũng vì nóng nên thuộc dạng hữu dũng vô mưu, về sau rất hay thua may cái đc Lâm Xung hay ứng cứu.
4. Song Tiên Hô Diên (Duyên) Chước : Cũng con nhà dòng dõi võ tướng ( danh tướng Hô Diên Tán).
5. Song thương tướng Đổng Bình : Lúc đầu bắt mãi mới đc, nhưng khi gia nhập LSB rồi thì cũng bth, một trong những người dân bị chết thứ nhất. Tiếp là Bát hổ tiên phong tướng : 1. Tiểu lý quảng Hoa Vinh : Bắn cung rất giỏi, uy tín cao
2. Mỹ Nhiêm Công Chu Đồng : Võ nghệ ko cao lắm, đc cái râu đẹp như Quan công và quan trọng nhất là cán bộ Tiền khởi nghĩa.
3. Một vũ tiễn Trương Thanh : Lợi hại số 1 LSB vìcụ này nổi tiếng món ném đá ko giấu tay, trăm phát 99 phát trúng. Quân tướng LSB bị ăn đòn vì cụ này quá nhiều nên lúc bắt đc căm quá định giết.
4. Thanh diện thú Dương Chí : Bị chàm, chữa ở 102 Trần Hưng Đạo, da liễu Tw …những kiểu ko khỏi, là cán bộ Tiền khởi nghĩa.
5. Kim Sang thủ Từ Ninh : Nổi tiếng món móc câu liêm, chắc hồi bé hay phải đi vặt trộm ổi 6. Cấp tiên phong Sách Siêu : Nóng tính như Tần thống chế 7. Cửu văn long Sử Tiến : Hình xăm đẹp, body toàn thân ổn như Yến Thanh.
8. Một già lan Mục Hoằng : ko có gì nhiều để nói. Ngoài ra thì vẫn còn phải kể tới :
1. Hoa Hoà thượng Lỗ Trí Thâm : sức khoẻ muôn người địch ko nổi, sử dụng thanh long đao 62 cân ( hơn bao xi-măng cho những cụ ông cụ bà dễ tưởng tượng)
2. Hỗn giang long Lý Tuấn : Đứng đầu Thuỷ quân.
3. Hành Giả Võ Tòng : cũng là nhân vật tiêu biểu vượt trội như Lâm Xung, sức khoẻ kém Lỗ đề hạt tý ty. Nổi tiếng vì say rượu đánh chết hổ ( ko say chắc chạy đứt cmn dép)
4. Lãng tử Yến Thanh : Tài hoa đủ những ngón ăn chơi, hình xăm đẹp, nổi tiếng món vật ( thắng cả Lý Quỳ nhưng ko dám vật Lý Sư sư, không mong ước )
5. Hắc toàn phong Lý Quỳ : Cũng là nhân vật tiêu biểu vượt trội, sức khoẻ ngang ngửa Lỗ đề hạt và Võ đô đầu, cụ này nổi tiếng nóng tính, nếu có đôi búa trong tay thì chưa thấy thua ai lúc nào. Tuy nhiên bị Trương Thuận dìm xuống nước chí chết và vật nhau thì thua Yến Thanh. Nổi tiếng có hiếu với mẹ tuy nhiên giết người ngoài như ngoé.

Tạm thế đã cccm nhé.

Cụ này chuẩn, có điều chỗ Quang Thắng solo với Lâm Xung thì có vẻ như Lâm Xung đuối hơn, đánh ngoài trận chắc Lâm Xung ăn.
Trận đánh lớn số 1 là bắt sống cao cầu thì phải kể tới công lớn thuộc 3 bạn hữu họ Nguyễn, 2 bạn hữu họ Trương (nhà mình có cụ Yết Kiêu)
Để bảo mạnh nhất thì khó định hình và nhận định được, kiểu như mỗi ông mỗi việc: ông bơi, ông chạy, ông giáp chiến, ông mưu lược … không thể so sánh cùng mâm được. Không tin những cụ ông cụ bà bảo 5 hổ tướng xuống nước bem nhau xem, hoặc chạy thi với Đới Tung xem.
Hầu hết nhà mình yêu thích Lâm Xung, Võ Tòng, Lỗ Trí Thâm, Yến Thanh là vì tác động của phim thế hệ 7x 8x không tồn tại gì xem. Còn đọc truyện và bình phẩm của những nhà văn mới khắc hoạ hết từng nhân vật.
Cá nhân em không thích Lâm Xung vì nhu nhược quá, chết cũng uất.

4 tác phẩm nổi tiếng của khựa trong số đó có tác phẩm này khắc hoạ môi trường sống đời thường qua bao thời kì đến giờ vận dụng vẫn đúng nên mãi người đọc không quên. Toàn tướng tài can đảm và mạnh mẽ những kiểu thua thằng đứng đầu hết

Khổ e không thấy ông Tống Giang giỏi gì mà đc lên lãnh đạo. Thương mấy a e lương sơn quá

Làm lãnh tụ nó phải thế , không nhất thiết phải giỏi trình độ, nhưng cái món đóng kịch và vờ vịt thì phải luyện đến hàng cảnh giới.
Cụ Giang có bài cứ thằng nào ra nhập hội mà có ” trình ” 1 tí là vờ vịt nhường ghế , còn bị nạn 1 tý thì rơm rớm nước mắt than thân trách phận … làm cho mấy anh quân tử tầu thưởng bở nên kệ cho làm thủ lĩnh .

Phan Kim Liên vs Lý Sư Sư ai nội công thâm hậu hơn.
Kĩ thuật điêu luyện hơn.

Mời những bác bình loạn.

Page 8

em nhớ có thằng ném đá bá đạo lắm. không tồn tại ai địch được

Một vũ tiễn(mũi tên không lông) Trương Thanh, hậu duệ là toàn bộ những cao thủ chém gió mạng. Tuy nhiên trong Thủy Hử anh vẫn là trẻ trâu vì dân nào chả ghét ông ném trộm
Mạnh nhất thủy Hử, đó đó là TIỀN, vì tiền mà Tống Giang quăng một đĩnh bạc ra là thu được một anh hùng, thứ nhất là Ly Quỳ, về sau tiền đang trở thành nghĩa, dùng ơn nghĩa sai khiến anh hùng, vì vậy Lư Tuấn Nghĩa về đến nơi thì làm đệ nhất với nghĩa đó, tiền là nhất ạ. Mà bản thân anh Nghĩa vì đông tiền mới thành đệ nhất nghĩa được. Tụ nghĩa đường cũng là Tụ tiền đường mà thôi.
Bạch y tú sĩ Vương Luân cũng vì kiếm tiền bằng lối cướp không giỏi nên bị thịt, tuy nhiên lối dùng vị trí ghế phân cao hạ thì vẫn duy trì.
Nho sĩ mọt đời cũng chả làm nãnh đạo được, những cụ ông cụ bà nhỉ.
Thời loạn chỉ có mưu trí trộm cướp như Ngô Dụng, bịp bợm ma thuật lừa người như Công tôn Thắng mới xứng danh kẻ sĩ.

Nho sĩ lắm chữ vô dụng trong cuộc cướp, thịt ngay.

Cả truyện Thuỷ Hử xoay đi xoay lại vẫn chỉ là những con cờ trong lòng bàn tay của Tống Huy Tông – Triệu Cát, chiêu an mấy thằng thổ phỉ Lương Sơn cho đi đánh những thằng phỉ khác ví như Phương Lạp…
Cuối cùng Triệu Cát lại chết tù rục xương ở xứ Kim, vậy Kim Thái Tông – Hoàn Nhan Thịnh là mạnh nhất

Còn nếu tính trên giường thì Yến Thanh và Tây Môn Khánh mạnh như nhau
Yến Thanh lấy 4 làm vợ, còn Tây Môn Đại Quan Nhân thì lấy vợ về làm 4

Cả truyện Thuỷ Hử xoay đi xoay lại vẫn chỉ là những con cờ trong lòng bàn tay của Tống Huy Tông – Triệu Cát, chiêu an mấy thằng thổ phỉ Lương Sơn cho đi đánh những thằng phỉ khác ví như Phương Lạp…
Cuối cùng Triệu Cát lại chết tù rục xương ở xứ Kim, vậy Kim Thái Tông – Hoàn Nhan Thịnh là mạnh nhất

Còn nếu tính trên giường thì Yến Thanh và Tây Môn Khánh mạnh như nhau
Yến Thanh lấy 4 làm vợ, còn Tây Môn Đại Quan Nhân thì lấy vợ về làm 4
Nếu xét về yếu tố này thì em nhận định rằng 2 mợ Cố Đại Tẩu và Hổ Tam Nương trọn vẹn có thể cân được cả 106 vị còn sót lại.
Có môt vị thủ lĩnh đời đầu là Tiều Cái ( Tiều trong chữ ” cái con tiều” ; cái = to => Tiều cái = Chim To ) là xứng danh nhất, nhưng bị Tống Giang và Vô Dụng lập mưu tinh vi hại chết mất rồi.

Em hâm mộ nhất cụ Nuỵ cước hổ Vương Anh và vợ là mợ Nhất trượng thanh Hổ Tam Nương. Cặp đôi này ngon

Nếu xét về yếu tố này thì em nhận định rằng 2 mợ Cố Đại Tẩu và Hổ Tam Nương trọn vẹn có thể cân được cả 106 vị còn sót lại.

Có môt vị thủ lĩnh đời đầu là Tiều Cái ( Tiều trong chữ ” cái con tiều” ; cái = to => Tiều cái = Chim To ) là xứng danh nhất, nhưng bị Tống Giang và Vô Dụng lập mưu tinh vi hại chết mất rồi.
Em tưởng phải là 2 mợ này chứ Địa âm tinh – Mẫu đại trùng Cố Đại Tẩu

Địa tráng tinh – Mẫu dạ xoa Tôn Nhị Nương

Huy chương vàng Olimpic – Một vũ tiễn Trương Thanh.

EM bổ xung thêm tí :
– Huy chương vàng Seagame môn lặn đồng đội : 3 bạn hữu nhà họ Nguyễn.
– Huy chương vàng Asiad môn cửa tạ : Lỗ trí Thâm
– Huy chương vàng Asiad môn Ủ – cu , trường côn : Lâm Xung.

– Huy chương vàng Seagame môn vật tự do: Yến Thanh.

EM bổ xung thêm tí

:
– Huy chương vàng Seagame môn lặn đồng đội : 3 bạn hữu nhà họ Nguyễn.
– Huy chương vàng Asiad môn cửa tạ : Lỗ trí Thâm
– Huy chương vàng Asiad môn Ủ – cu , trường côn : Lâm Xung.

– Huy chương vàng Seagame môn vật tự do: Yến Thanh.

Bổ xung
Huy chương vàng bắn cung Hoa Vinh
Huy chương vàng ném bi sắt Trương Thanh
Huy chương vàng điền kinh Đới Tung

Các cccm bổ xung

Cụ này chuẩn, có điều chỗ Quang Thắng solo với Lâm Xung thì có vẻ như Lâm Xung đuối hơn, đánh ngoài trận chắc Lâm Xung ăn.
Trận đánh lớn số 1 là bắt sống cao cầu thì phải kể tới công lớn thuộc 3 bạn hữu họ Nguyễn, 2 bạn hữu họ Trương (nhà mình có cụ Yết Kiêu)
Để bảo mạnh nhất thì khó định hình và nhận định được, kiểu như mỗi ông mỗi việc: ông bơi, ông chạy, ông giáp chiến, ông mưu lược … không thể so sánh cùng mâm được. Không tin những cụ ông cụ bà bảo 5 hổ tướng xuống nước bem nhau xem, hoặc chạy thi với Đới Tung xem.
Hầu hết nhà mình yêu thích Lâm Xung, Võ Tòng, Lỗ Trí Thâm, Yến Thanh là vì tác động của phim thế hệ 7x 8x không tồn tại gì xem. Còn đọc truyện và bình phẩm của những nhà văn mới khắc hoạ hết từng nhân vật.
Cá nhân em không thích Lâm Xung vì nhu nhược quá, chết cũng uất.

4 tác phẩm nổi tiếng của khựa trong số đó có tác phẩm này khắc hoạ môi trường sống đời thường qua bao thời kì đến giờ vận dụng vẫn đúng nên mãi người đọc không quên. Toàn tướng tài can đảm và mạnh mẽ những kiểu thua thằng đứng đầu hết

EM lại thấy khác. Solo em sợ Quan Thắng ko có cửa. Nhưng ra trận thì Quan Thắng là danh tướng cầm quân đánh trận, biết điều quân khiển tướng nên cầm quân phang nhau thì chứng minh và khẳng định Lâm Xung ọi cơm

Theo em thì Lâm Xung mạnh nhất.

youtube/watch?v=WkYxfy_0e5M

Em cũng thích LX , 1 vote cho Lâm giáo đầu

Page 9

Sai bét cụ ạ, Trương Thanh ko thuộc ngũ hổ tướng mà thuộc 8 viên kiêu tướng. Đổng Bình mới thuộc Ngũ hổ tướng nhé.

Em copy lại hầu những cụ ông cụ bà. Nguồn soha/kham-pha/ai-la-nguoi-manh-nhat-trong-ngu-ho-tuong-cua-luong-son-bac-20150716101400832.htm Trong hàng ngũ những tướng Lương Sơn nhiều tướng giỏi, trong số đó nổi bật nổi bật là năm ngũ hổ tướng gồm : Quan Thắng, Lâm Xung, Tần Minh, Hô Duyên Chước và Trương Thanh. Vậy ai mới là người mạnh nhất?

1. Đại đao Quan Thắng

Quan Thắng là một trong 36 Thiên Cang Tinh, đứng vị trí thứ 5 trong hàng ngũ những tướng Lương Sơn, Quan Thắng xuất thân giữ chức Tuần kiểm phủ Bồ Đông, nằm trong phạm vi quản hạt của Bắc Kinh. Ông thuộc dòng dõi Quan Vũ thuộc thời Thục Hán. Quan Thắng có sức mạnh trời phú, ít người sánh kịp. Còn nhớ khi quân Lương Sơn tiến công phủ Đại Danh, Quan Thắng đã một mình đánh tan 15 chiến xa đối địch. Không chỉ có võ nghệ cao nghều, Quan Thắng còn là một người túc trí đa mưu. Nhờ mưu kế của ông, những tướng của Lương Sơn là Trương Hoành, Nguyễn Tiểu Thất đều bị mai phục và bắt sống.

Sau này, nhờ kế trá hàng của Hô Duyên Chước mà Quan Thắng mắc mưu Ngô Dụng, Quan Thắng bị tóm gọn, bèn đầu phục Lương Sơn. Ông là một trong những tướng sống sót trở về sau chiến dịch bình định Phương Lạp, Sau này Quan Thắng đi thao luyện quân mã trở về, lúc say rượu, sẩy chân ngã ngựa, lâm bệnh rồi mất. Nhìn chung, Quan Thắng là một vị tướng trí dũng tuy nhiên toàn, sức mạnh hơn người, không hổ danh con cháu Quan Vũ thời trước.

2. Báo tử đầu Lâm Xung

Lâm Xung là một trong 36 Thiên Cương Tinh của Lương Sơn Bạc, ông ngồi ghế thứ 6 trong hàng ngũ những tướng Lương Sơn. Lâm Xung là người thành thạo thật nhiều loại binh khí nhưng tài nghệ tuyệt luân nhất của ông là kỹ thuật đánh Bát Xà Mâu, thương pháp của ông cũng thuộc loại xuất quỷ nhập thần. Lâm Xung xuất hiện từ hồi 6, là một vị quan nhân được miêu tả là :

“Đầu đội khăn xéo xanh,đằng sau gáy cài vòng bạch ngọc, mình mặc áo chiến bào đơn màu lục, sống lưng thắt đai bạc chạm một dải sống lưng rùa, chân song song hài *** vuốt, tay cầm cái quạt tứ xuyên, đầu báo mặt tròn, râu hùm, hàm én,thân cao tám thước”.

Cuộc Đời Lâm Xung như một tấn thảm kịch. Ông từng là đô đầu của 80 vạn cấm quân, từng kinh qua trận mạc. Tuy nhiên, do gian thần lộng hành, ông bị Cao Cầu hãm hại khiến nhà tan cửa nát. Lâm xung có thù với Cao Cầu nhưng không thể giết được hắn, kể cả có thời cơ đã chín muồi khi quân Lương Sơn phá vỡ lần chinh phạt thứ hai của triều đình và bắt sống Cao Cầu.

Với võ nghệ cao nghều của tớ, ông đã giết chết nhiều danh tướng của địch, nhất là tướng Vương Dần của Phương Lạp, ngoài ra nhiều tướng của triều đình cũng trở thành bại tướng dưới tay ông. Sau khi vượt mặt Phương Lạp, huynh đệ của ông là Lỗ Trí Thâm ngồi thiền qua đời, Lâm Xung buồn bã mà bị bệnh cảm gió, Tống Giang cho những người dân chữa mãi không khỏi, bèn để Lâm Xung ở lại chùa Lục Hòa, giao cho Võ Tòng chăm sóc. Nửa năm tiếp theo thì Lâm Xung qua đời. Mặc dù mưu trí của Lâm Xung không được định hình và nhận định cao như đại đao Quan Thắng, nhưng ông vẫn là một mãnh tướng trí dũng tuy nhiên toàn của quân Lương Sơn.

3. Song tiên Hô Duyên Chước

Hô Duyên Chước là một trong 36 Thiên Cương Tinh, ông ngồi ghế thứ 8 trong hàng ngũ những tướng Lương Sơn. Ông có một thứ vũ khí lợi hại, đó đó là hai cây roi sắt có chiều dài bằng cánh tay mà ông đắc ý nhất. Khi Lương Sơn tiến công phủ Thanh Châu, ông đã dùng mưu liên hoàn mã khiến quan Lương Sơn tổn thất nặng nề, sau này nhờ kế của Từ Ninh, Lương Sơn mới đánh tan quân của Hô Duyên Chước. Trên đường rút quân, ông bị Quách Thịnh đặt bẫy bắt sống và quy hàng Lương Sơn. Sau này, ông còn góp công khi sử dụng kế trá hàng để bắt được Quan Thắng, Tuyên Tán và Hác Tư Văn.

Sau khi được chiêu an, Hô Duyên Chước đã lập được thật nhiều công lao cho Lương Sơn Bạc như đẩy lui giặc Liêu, bắt sống tướng Liêu Ngột Nhan Diên Thọ, bình định hai cuộc khởi nghĩa của Điền Hổ, Vương Khánh. Sau đó, Hô Duyên Chước lại theo Tống Giang tiêu diệt Phương Lạp ở Giang Nam, khi về ông được vua phong chức Binh mã chỉ huy sứ Ngự doanh. Về sau, quân Kim sang xâm lược nhà Tống do Ngột Truật đứng đầu truy kích vua Tống Cao Tông, Hô Duyên Chước thời gian lúc bấy giờ đã ở ẩn tại huyện Hải Điểm, địa phận Bình Giang đã cứu giá, chiến đấu với Ngột Truật để bảo vệ vua Tống. Nhưng rủi ro đáng tiếc, Hô Duyên Chước do tuổi cao sức yếu nên đã tử trận. Dù tuổi đã tăng cao, nhưng sức mạnh ông không khác gì lão tướng Hoàng Trung thời Tam Quốc nên ông vẫn được xếp vào nhóm Ngũ Hổ Tướng.

4. Tích lịch hỏa Tần Minh

Ông là một trong 36 Thiên Cương Tinh, ngồi ghế thứ 7 trong hàng ngũ những tướng. Tần Minh xuất thân là Đô Thống chế ở Thanh Châu Thuỷ hử mô tả ông “người mạnh khoẻ, tính nóng như lửa, tiếng to như sấm”. Biệt danh Tích Lịch Hoả cũng từ này mà ra. Ngoại hình và tính cách của Tần Minh trọn vẹn có thể so sánh với Trương Phi trong Tam Quốc Chí. Tần Minh có võ thuật cao nghều, sử dụng cây lang nha côn (gậy răng sói) muôn người khôn địch. Khi nghe tin Hoa Vinh phản lại Lưu Cao thì Tần Minh đã nổi giận lôi đình, đem quân đến trại Thanh Phong bị đánh dẹp nhưng lại mắc mưu của Tống Giang mà bị tóm gọn. Tống Giang biết Tần Minh là tướng tài nên đã cố thuyết phục Ngày hôm sau khoản thời hạn Tần Minh quay trở lại Thanh Châu, ông thấy khói bốc lên nhưng lại không thấy ai và sinh nghi. Về đến cổng thành, Tần Minh ngạc nhiên khi bị quan Thanh Châu là Mộ Dung Ngạn Đạt gọi là người phản loạn. Mộ Dung Ngạn Đạt đã giết cả nhà Tần Minh, tiếp sau này còn bắn tên để ngăn Tần Minh về thành. Sau khi gặp Tống Giang và những thủ lĩnh khác, ông đồng ý quy thuận Lương Sơn và còn thuyết phục được Trấn Tam Sơn Hoàng Tín gia nhập.

Tần Minh vốn tính nóng nảy, luôn xung phong đánh trận đầu, tuy nhiên cũng nhờ này mà lập nhiều công lao. Sau khi chiêu an, Tần Minh cùng với nghĩa quân Lương Sơn tham gia những chiến dịch đánh Liêu, Điền Hổ, Vương Khánh, Phương Lạp. Song rủi ro đáng tiếc, trong trận Thanh Khê, Tần Minh bị Phương Kiệt giết chết. Dù vốn tính khí nóng nảy, đó là một khuyết điểm kém khiến ông bị mắc mưu của Tống Giang khi đánh Thanh Phong hay rơi vào bẫy của Trúc Gia Trang. Tuy nhiên, Tần Minh vẫn sẽ là người võ nghệ cao nghều, dũng mãnh, khét tiếng lẫy lừng.

5. Một vũ tiễn Trương Thanh.

Trương Thanh là một trong 36 Thiên Cương Tinh, ông ngồi ghế thứ 16 trong hàng ngũ tướng Lương Sơn. Ông là võ tướng của phủ Đông Xương, có tài năng ném đá rất giỏi, một lúc vượt mặt 14 tướng của Lương Sơn gồm: Hác Tư Văn, Quan Thắng, Hô Duyên Chước, Từ Ninh, Yến Thuận, Hàn Thao, Bành Kỉ, Lưu Đường, Đổng Bình, Sách Siêu, Tuyên Tán, Lôi Hoành, Chu Đồng, Dương Chí. Sau khi cướp được lương thảo của Lương Sơn, ông bị Ngô Dụng bày kế bắt được và quy thuận Lương Sơn. Sau này, khi đánh Điền Hổ, Trương Thanh đã giả dạng một người khác và đột nhập vào quân Điền Hổ, rồi lấy Quỳnh Anh, cả hai cùng nhau nội ứng ngoại hợp bắt được Điền Hổ. Hai người cùng nhau theo nghĩa quân Lương Sơn đánh Vương Khánh, hai người lập công to trong những trận Kì Sơn, Nam Phong Phủ,…

Sau này, khi chinh phạt Phương Lạp, Trương Thanh bị tướng Phương Lạp là Lê Thiên Nhuận giết ở ải Độc Tùng. Trương Thanh có một nhược điểm đó là tính rất kiêu căng, ngạo mạn. Chính vì bản tính đó nên ông đã biết thành mắc mưu Ngô Dụng và quy thuận Lương Sơn. Nhưng dù gì ông cũng là một viên tướng giỏi, lập nhiều công lao, xứng danh là một viên mãnh tướng giống không khác gì Trương Liêu thời Tam Quốc.

Vậy trong số họ, ai là người mạnh nhất?

Trong số năm ngũ hổ tướng thì Lâm Xung là người gia nhập Lương Sơn sớm nhất, rồi sau là Tần Minh, Hô Duyên Chước, Quan Thắng và Trương Thanh. Để trọn vẹn có thể tụ hội với nhau, họ đã có những lần chạm trán, giao chiến với nhau ác liệt. Khi Lương Sơn tiến công phủ Đại Danh, Quan Thắng đã giao chiến với Tần Minh và Lâm Xung. Với thương pháp xuất quỷ nhập thần của tớ, Lâm Xung đã gây ra quá nhiều trở ngại cho Quan Thắng, vì phải cùng lúc địch hai tướng nên Quan Thắng tỏ ra yếu thế hơn. Ba người đánh với nhau hơn 50 hiệp thì Quan Thắng bất thần vung đao khiến Tần Minh mất thăng bằng, buộc phải rút. Sau này còn Lâm Xung giao chiến với Quan Thắng thì ông đã làm cho Quan Thắng suýt ngã ngựa khi bằng thương pháp bát xà mâu lợi hại của tớ. Nhưng tiếp sau đó, Tống Giang lại gọi Lâm Xung về để chiến xa xuất trận và lúc đó Quan Thắng đã một mình phá vỡ 15 chiến xa quân Lương Sơn. Một lần chạm trán khác giữa năm ngũ hổ tướng này là lúc đánh phủ Đông Xương, hai ngũ hổ tướng Quan Thắng và Hô Duyên Chước đều bị Trương Thanh vượt mặt trong gang tấc Dù Trương Thanh theo sách sử là người vượt mặt nhiều tướng Lương Sơn nhất nhưng ông chỉ giỏi ném đá, còn thương pháp của Trương Thanh thì không bằng những người dân còn sót lại. Chính vì thương pháp không giỏi nên lúc không thể dùng đá được, Trương Thanh đã chết dưới tay Lê Thiên Nhuận. Hô Duyên Chước đã và đang từng hạ Tần Minh trong trận giao chiến với quân Lương Sơn, ngoài ra ông còn vượt mặt hai tướng khác là Lôi Hoành và Chu Đồng.

Riêng có Tần Minh trước đó chưa từng đánh hạ được tướng nào , nhưng sách ghi rằng: “Ngoài Hô Duyên Chước và Quan Thắng, cùng với tướng Phương Lạp là Phương Kiệt là những người dân trọn vẹn có thể vượt mặt ông trong suốt quãng đời chinh phạt của tớ”.

Như vậy trọn vẹn có thể kết luận rằng : Lâm Xung vẫn là tướng mạnh nhất, tiếp sau đó lần lượt là Quan Thắng, Hô Duyên Chước, Tần Minh, Trương Thanh.

Nhưng dù ai là mạnh nhất trong số họ thì những người dân này vẫn là những nhân vật dạy cho ta không riêng gì có về sức mạnh môn võ mà còn là một trí dũng tuy nhiên toàn, đời người ghi nhớ.

Page 10

em thấy đám lương sơn bạc tuy đầu đọi trời chân đạp đất nhưng có điểm chung điều bị vợ cấm sừng

ngoại trừ vợ Lâm sung ra

Đại Đao Quan Thắng là mạnh nhất ạ

Theo em thì nhân vật nào sống dai nhất thì là mạnh !
Ở Thủy Hử cũng nhiều cái vô lý,khi những tập nói về rõ ràng những nhân vật thì dũng khí,võ nghệ cao nghều…

Thế mà khi ra trận và bị chết một cách đơn thuần và giản dị quá !

Có Vương giáo đầu thầy của Cửu Văn Long Sử tiến (hình như giờ này vẫn đang chơi OF), chắc cũng hạng kiệt xuất, mà thế nào lại không lên Lương Sơn.

Đại đao Quan Thắng vs Lư Tuán Nghĩa không biết dư lào chắc cũng ngang tay thôi.

đánh chợ Tăng đầu có 2 tay hào kiệt là Sử văn cung và Loan đình ngọc. Sử văn Cung thì tèo nhưng cũng không thua ai cả. Loan Đình Ngọc mất tích không dấu vết, cụ nào thông em cái?

Theo em thì Thần hành thái bảo Đới Tung là mạnh nhất, chạy thế bố thằng nào mà đuổi đc mà đánh

đánh chợ Tăng đầu có 2 tay hào kiệt là Sử văn cung và Loan đình ngọc. Sử văn Cung thì tèo nhưng cũng không thua ai cả. Loan Đình Ngọc mất tích không dấu vết, cụ nào thông em cái?

Loan Đình Ngọc bị khách mới đến của LS mồm thì nói tha nhưng lại bắn tên lén sau sống lưng cụ ơi . Khách này cũng là huynh đệ đồng môn vs LĐN đấy .

Em cũng vote cho P K Liên ạ hê hê hê

Page 11

Theo em là Phan Kim Liên

Lâm giáo đầu là được nhất, cả tài – đức

Em vote 1 phiếu cho chị Liên, vượt mặt toàn bộ |

Đợi ông Thi Nại Am đội mồ sống dậy rồi hỏi chứ viết kiểu ai cũng ca tụng thì biết ông nào hơn ông nào

Viết kiểu cả nhà cùng vui

em cũng 1 vote cho Kim Liên idol, cân đc tất

chỉ tiếc Tống Giang ngu trung, vô mưu. Đáng ra phải giết Cao cầu, mua chuộc phe phái trong triều (tiền nhiều để làm gì), từ từ thì ….cắt đất xưng vương.
Đây nó sai đi đánh nhau thí mạng mà ngu thía ko biết gì. Đọc ức chế

Cụ chuẩn. Tống Giang bất tài, vô dụng. Chỉ lấy được lòng tốt. Đưa thằng vô dụng làm tướng thì hậu quả là hết chuyện sớm
Em xem phim thấy ức chế vãi.

Về võ nghệ thì theo e, số một là Lư Tuấn Nghĩa cụ ạ, đơn đả độc đấu hay bày binh bố trận đều kiêm toàn. Lư Tuấn Nghĩa còn là một đại sư huynh của Lâm Xung (LX), cũng như của mr Sử Văn Cung . Nói chung, Lư Tuấn Nghĩa ở một tầm cao hơn nữa nhiều những hảo hán còn sót lại. Mọi người chỉ có hay lăn tăn giữa LX và Đại đao Quan Thắng ai hơn ai thôi, nhưng theo e thì Lâm Xung hơn Quan Thắng 1 chút xíu. Quan Thắng có tý dòng dõi Quan Công nên đc ưu tiên xếp trên LX 1 bậc. Về góc nhìn được yêu quý nhất thì lúc tất yếu là LX vô đối rồi !!!

Theo em thì Lâm Xung mạnh nhất.

youtube/watch?v=WkYxfy_0e5M

Theo em Cao Cầu nó mạnh nhất ạ.

Ông này giỏi dùng sát khí, chứ xách thương ra mà oánh thì ngũ hổ tướng của LSB nó thiến sống

Trước khi sử dụng đá ném, chú này cũng lần lượt tỷ thí với trên chục ông liền 1 lúc đấy. Xếp thứ hạng 16, k phải đùa cụ ạ. Cụ sớt hồi 69, 70 đọc sẽ rõ. Lư Tuans Nghĩa, Hô Diên Chước, Chu Đồng, Lôi Hoàn, Quan Thắng, Lưu Đường đã và đang tỷ thí vài hiếp mà k ăn nổi đâu. Sau lừa xuống nc mới bắt đc

Trước khi sử dụng đá ném, chú này cũng lần lượt tỷ thí với trên chục ông liền 1 lúc đấy. Xếp thứ hạng 16, k phải đùa cụ ạ. Cụ sớt hồi 69, 70 đọc sẽ rõ. Lư Tuans Nghĩa, Hô Diên Chước, Chu Đồng, Lôi Hoàn, Quan Thắng, Lưu Đường đã và đang tỷ thí vài hiếp mà k ăn nổi đâu. Sau lừa xuống nc mới bắt đc

Đúng rồi cụ, nhưng cứ oánh mấy cái lại ném cục đá ra, mấy bố kia lúc nào thì cũng lo tránh đá còn triệu tập đánh đấm sao được nữa. Đến Chuyên Viên Đổng Bình đỡ được 2 cục cũng chạy cho nó lành nữa là.

Quán bị giải tỏa lấn chiếm, những con nhang đang bơ vơ đói tin, mà tự dưng toàn mọc ra thớt những quân sư với những võ tướng Tàu nhỉ?
Chán chả buồn lên dây kim đồng hồ đeo tay…

Ko tương quan đến những anh hùng. Các cụ trong này còn có cụ nào vận dụng đủ 10 bước của Vương Bà khi dụ gái chưa? Có thành công xuất sắc không?

Về võ thuật những cụ ông cụ bà có biết Lâm Xung, Lỗ Đạt, Lư Tuấn Nghĩa với cùng 1 thằng nữa ko nhớ rõ hình như thể Sử Tiến đều bái sư 1 thầy. Ông đó dạy 4 đứa mà mỗi đứa đều bá đạo, có lúc nào ông thầy này mới thâm hậu nhất chăng???

Lâm gia thương pháp của lâm xung sử dụng là vì bố của lâm xung truyền lại, thế nên bố lâm xung mạnh hơn lâm xung nhé

Với lại toàn bộ bọn ăn cướp lương sơn thì cũng chỉ là một trong những đám ô hợp, đóng quân ở một vùng. Nếu xét về những mãnh tướng của triều đình thì nhiều vô kể vô số kể. Lâm xung thì cũng chỉ là giáo đầu thương côn, ngoài ra còn vô số giáo đầu khác, đâu chỉ có mình lâm xung. Lâm xung vs với Dương chí, mới là một tiết chế sứ cũng chỉ ngang cơ. thế nên cái truyện Thủy hử là cái truyện nhảm nhí, mà trẻ con đọc thì cứ hay thần thánh, đem ra làm gương. rất nguy hiểm.

Page 12

Mạnh nhất là Lý Quỳ

mạnh trong tâm chả sợ bố con thằng nào, còn những nhân vật còn sót lại đều vướng bận trần thế như vòng kim cô chụp đầu cố thoát lên LSB mà đâu thoát được vòng trần thế?

trương thanh ném bi sắt là mạnh nhất

youtube/watch?v=17f_pn3fExU

Sư phụ của lỗ trí thâm, lâm sung với cụ j em quên, toàn cao thủ
Em nghĩ câu này của em là đúng chuẩn nhất

Theo e là Tây Môn Khánh

em lại vote cho Lâm giáo đầu..

Mạnh nhất trong Thủy hử là Công Tôn Thắng những cụ ông cụ bà ạ.

Hoàng Đế mạnh nhất cụ ạ

Cụ chuẩn. Tống Giang bất tài, vô dụng. Chỉ lấy được lòng tốt. Đưa thằng vô dụng làm tướng thì hậu quả là hết chuyện sớm

Em xem phim thấy ức chế vãi.
Tống giang tài giỏi và thông minh nhất hội. Các cụ đọc thủy hử phải tâm lý phải có kiến thức và kỹ năng chứ đâu.phải trẻ con mà kết luận quàng xiên

Page 13

Lý Sư Sư là mạnh nhất chứ ai

Tống giang tài giỏi và thông minh nhất hội. Các cụ đọc thủy hử phải tâm lý phải có kiến thức và kỹ năng chứ đâu.phải trẻ con mà kết luận quàng xiên

E đọc cái đoạn Tống Giang dùng kế làm chết cả nhà Tần Minh mà muốn xé sách, nhảy vào bim nhau với lão 1 trận đây

E đọc cái đoạn Tống Giang dùng kế làm chết cả nhà Tần Minh mà muốn xé sách, nhảy vào bim nhau với lão 1 trận đây

Tống giang và ngô dụng chuyên xài mưu hèn kế bẩn kéo người ta lên lương sơn. Nhưng mưu kế của lão cao cơ đấy.
Đố cụ biết việc mà tống giang hay làm nhất ở lương sơn là gì?

Mà GIỎI NHẤT phải là ÔNG VIẾT TÁC PHẨM NÀY

Cái clip 10 nhân vật mạnh nhất này sẽ không biết của người nào làm có đúng không ạ nhưng mà Tây Môn Khánh hay Sử Tiến chưa chắc ăn được Tích Lịch Hỏa Tần Minh, Song Thương Đổng Bình, Một Vũ Tiễn Trương Thanh, Cấp Tiên Phong Sách Siêu
Đồng quân điểm với Cụ thớt là Báo Tử Đầu Lâm Xung mạnh nhất (thích thằng cha này

)
Báo Tử Đầu Lâm Xung đánh ngang ngửa với Tần Minh và Dương Trí mà cụ có đoạn Dương Trí lên núi gặp ngay Lâm Xung đứng chặn đường đòi cướp hai bên đánh nhau cũng ngang ngang , em thích Hoa Vinh bắn phát chết bu nó hết

Ngày xưa, lần thứ nhất em được xem Thủy Hử qua băng video.
Em nhớ thời đó rạp Q.. Đống Đa cũng đang chiếu Thủy Hử phim nhựa nhưng tình tiết và nhân vật khác hoàn toàn video của TVB.
Đấy là em nghe những anh lớn đi xem rạp kể lại.
Video Thủy Hử hồi đó của TVB hay quá. Thang Chấn Nghiệp đóng Yến Thanh.

Còn ông gì diễn viên nổi tiếng của TVB đóng Lâm Xung vs Cao Cầu thì em k nhớ tên.

Báo Tử Đầu Lâm Xung đánh ngang ngửa với Tần Minh và Dương Trí mà cụ

có đoạn Dương Trí lên núi gặp ngay Lâm Xung đứng chặn đường đòi cướp hai bên đánh nhau cũng ngang ngang , em thích Hoa Vinh bắn phát chết bu nó hết
Tần minh kém nhất trong những tướng thua hô diên chước thua sử văn cung…

Ngày xưa, lần thứ nhất em được xem Thủy Hử qua băng video.
Em nhớ thời đó rạp Q.. Đống Đa cũng đang chiếu Thủy Hử phim nhựa nhưng tình tiết và nhân vật khác hoàn toàn video của TVB.
Đấy là em nghe những anh lớn đi xem rạp kể lại.
Video Thủy Hử hồi đó của TVB hay quá. Thang Chấn Nghiệp đóng Yến Thanh.

Còn ông gì diễn viên nổi tiếng của TVB đóng Lâm Xung vs Cao Cầu thì em k nhớ tên.

Cao hùng đóng lâm xung

Ngày xưa, lần thứ nhất em được xem Thủy Hử qua băng video.
Em nhớ thời đó rạp Q.. Đống Đa cũng đang chiếu Thủy Hử phim nhựa nhưng tình tiết và nhân vật khác hoàn toàn video của TVB.
Đấy là em nghe những anh lớn đi xem rạp kể lại.
Video Thủy Hử hồi đó của TVB hay quá. Thang Chấn Nghiệp đóng Yến Thanh.

Còn ông gì diễn viên nổi tiếng của TVB đóng Lâm Xung vs Cao Cầu thì em k nhớ tên.

Ông đóng vai Lâm Xung là Cao Hùng còn ông đóng vai Cao Cầu là Lưu Giang, cụ ạ. Phim này là phim “Lâm Xung”, cụ ạ. Ko phải “Thủy Hử”.

Báo Tử Đầu Lâm Xung đánh ngang ngửa với Tần Minh và Dương Trí mà cụ

có đoạn Dương Trí lên núi gặp ngay Lâm Xung đứng chặn đường đòi cướp hai bên đánh nhau cũng ngang ngang , em thích Hoa Vinh bắn phát chết bu nó hết
Dương Chí oánh với Xung ca bị Xung ca đánh cho gần thua thì có người can thì phải. Nói chung, nếu tính về đánh nhau trên ngựa thì Lâm Xung số 2, sau Quan Thắng, đánh trên bộ thì cũng số 2, sau Võ Tòng. Tổng chung chắc đầu bảng.

Ông đóng vai Lâm Xung là Cao Hùng còn ông đóng vai Cao Cầu là Lưu Giang, cụ ạ. Phim này là phim “Lâm Xung”, cụ ạ. Ko phải “Thủy Hử”.

Dương Chí oánh với Xung ca bị Xung ca đánh cho gần thua thì có người can thì phải. Nói chung, nếu tính về đánh nhau trên ngựa thì Lâm Xung số 2, sau Quan Thắng, đánh trên bộ thì cũng số 2, sau Võ Tòng. Tổng chung chắc đầu bảng.

Vâng lâu quá tuyệt vời rồi nên em không nhớ rõ.
Vì hồi đó em mới học lớp 4-5 gì đó.
Mấy ông mang tivi vs đầu video về chiếu bán vé ở UNBD phường.
Sau đó mới có trào lưu chiếu video rầm rộ.

Nhất là nơi Thương binh ở chợ Ngã Tư sở, hé hé…

Ông đóng vai Lâm Xung là Cao Hùng còn ông đóng vai Cao Cầu là Lưu Giang, cụ ạ. Phim này là phim “Lâm Xung”, cụ ạ. Ko phải “Thủy Hử”.

Dương Chí oánh với Xung ca bị Xung ca đánh cho gần thua thì có người can thì phải. Nói chung, nếu tính về đánh nhau trên ngựa thì Lâm Xung số 2, sau Quan Thắng, đánh trên bộ thì cũng số 2, sau Võ Tòng. Tổng chung chắc đầu bảng.

Với cả có vẻ như Thủy Hử không phải phim chưởng nên không tồn tại kiểu Võ Lâm Chí Tôn đâu ah, mỗi một người một vẻ, từng người một kiểu như vầy nó mới thực. Thế nên topic này khó kết dưới 100 trang lém hehe

Page 14

Mạnh nhất là Thi Nại Am vì đã viết ra 108 con người rất khác nhau nhưng chung quy lại là những mặt rất khác nhau trong bản thân mỗi con người

Quan Thắng mà rơi xuống ngựa, ko có đại đao thì em đặt kèo Võ Tòng, thậm chí còn Lỗ Trí Thâm cũng ăn nhé cụ

.
nếu anh tòng anh thâm mà lên ngựa thì cỡ tần minh cũng đập chết.
Anh thắng đc xếp võ thuật đệ nhất thủy hử đấy.

Lúc xuống ngựa mình anh thắng hạ 15 chiến xa. Sức mạnh kinh hồn

Cao cầu là mạnh nhất những cụ ông cụ bà nhá

nếu anh tòng anh thâm mà lên ngựa thì cỡ tần minh cũng đập chết.
Anh thắng đc xếp võ thuật đệ nhất thủy hử đấy.

Lúc xuống ngựa mình anh thắng hạ 15 chiến xa. Sức mạnh kinh hồn

Anh Thắng trên nhìn nhí nhảnh thế thoai, mờ ko được cho phép thời anh Thắng dưới cũng chả vào được đến đây. Anh Thắng nhà cụ vưỡn nhì

trước đó chưa từng đọc qua thủy hử

Em vote cho Phan Thị Kim Liên.

Mạnh nhất e nghĩ là Nhạc Phi

Sức Mạnh nhất e nghĩ võ tòng

Em vote cho Triệu Tử Long nhé

Võ Tòng là người khỏe nhất : anh ta lúc bị đi đày đã giết đc gần chục kẻ định ám sát anh ấy , dù anh ấy đang chịu vô số thương tích do bị đánh đập trên lối đi . Giết xong bọn đó , anh ta còn quay trở lại giết bạn hữu thằng gì béo ú chủ quán rượu mà k mất tí sức nào . Khi đánh nhau với Phương Lạp , anh ta dù chỉ là đi dạo , chạy bộ nhưng vẫn đánh nhau đâu ra đấy , bị mất một cánh tay nhưng đã ghì cổ Phương Lạp k giãy dụa đc .

Và xét lại thì em thích xem Thủy Hử bản 1996 nhất . Bản mới nhìn bọn diễn viên hóa trang trông như quân cướp .

Thì vốn những hảo hán là thuộc đảng cướp mà cụ

Mạnh nhất là Thi Nại Am vì đã viết ra 108 con người rất khác nhau nhưng chung quy lại là những mặt rất khác nhau trong bản thân mỗi con người

Vâng, em đồng í kiến với cụ. Bọn tàu chỉ giỏi vẽ vời đọc cho sướng thôi. Lịch sử từ Nguyên Mông đến đế quốc Nhật là thực tiễn

Tống áp ti mạnh nhất, thằng cha này chỉ nhờ tài uốn lưỡi khấu đầu mà lên chủ trại, nhờ tài chém gió văng nước miếng như mưa khắp mặt đối thủ cạnh tranh đối đầu cạnh tranh đối đầu nên mới có ngoại hiệu Cập Thời Vũ đấy ạ

Page 15

Các vị hảo hán từng người mạnh một kiểu, không tồn tại ai trọn vẹn có thể thắng tuyệt đối ai được cho nên vì thế không tồn tại ai mạnh nhất về võ nghệ cả.
Chủ thớt chỉ hỏi ai mạnh nhất mà em thấy cc chỉ bàn về võ nghệ mà thôi mà quên mất câu một người lo bằng cả một kho người làm. Em chưa chứng minh và khẳng định trong Thủy Hử là ai còn nếu hỏi em ai mạnh nhất trong Tam Quốc thì em sẽ nói là Gia Cát Lượng.

Đấy là giáo đầu Vương Tiến – ông này là thầy của Sử Tiến, xuất thân cũng là giáo đầu 80 vạn cấm quân như Lâm Sung.

Vương tiến là bạn lâm xung còn chu đồng là thầy của tuấn nghĩa lâm xung và sử văn cung. Sau có thêm nhạc phi. Chuyện ông dạy lỗ đạt là không tồn tại.
Ngoài ra còn tồn tại mỹ nhiệm công chu đồng là bạn của tống giang và lôi hoành

Đấy là giáo đầu Vương Tiến – ông này là thầy của Sử Tiến, xuất thân cũng là giáo đầu 80 vạn cấm quân như Lâm Sung.

Vương tiến là bạn lâm xung còn chu đồng là thầy của tuấn nghĩa lâm xung và sử văn cung. Sau có thêm nhạc phi. Chuyện ông dạy lỗ đạt là không tồn tại.
Ngoài ra còn tồn tại mỹ nhiệm công chu đồng là bạn của tống giang và lôi hoành

Thiết tí bàng Chu Đồng, biệt danh Thần quyền vô địch. Sư phụ của Lâm Xung, Lư Tuấn Nghĩa, Sử Văn Cung. Đệ tử út là Nhạc Phi.
Nhạc Phi tinh luyện

Em thì thấy thạch sanh là mạnh nhất

Các vị hảo hán từng người mạnh một kiểu, không tồn tại ai trọn vẹn có thể thắng tuyệt đối ai được cho nên vì thế không tồn tại ai mạnh nhất về võ nghệ cả.
Chủ thớt chỉ hỏi ai mạnh nhất mà em thấy cc chỉ bàn về võ nghệ mà thôi mà quên mất câu một người lo bằng cả một kho người làm. Em chưa chứng minh và khẳng định trong Thủy Hử là ai còn nếu hỏi em ai mạnh nhất trong Tam Quốc thì em sẽ nói là Gia Cát Lượng.

E nghĩ là Tào Tháo

Lâm gia thương pháp của lâm xung sử dụng là vì bố của lâm xung truyền lại, thế nên bố lâm xung mạnh hơn lâm xung nhé

Với lại toàn bộ bọn ăn cướp lương sơn thì cũng chỉ là một trong những đám ô hợp, đóng quân ở một vùng. Nếu xét về những mãnh tướng của triều đình thì nhiều vô kể vô số kể. Lâm xung thì cũng chỉ là giáo đầu thương côn, ngoài ra còn vô số giáo đầu khác, đâu chỉ có mình lâm xung. Lâm xung vs với Dương chí, mới là một tiết chế sứ cũng chỉ ngang cơ. thế nên cái truyện Thủy hử là cái truyện nhảm nhí, mà trẻ con đọc thì cứ hay thần thánh, đem ra làm gương. rất nguy hiểm.

Lâm xung là tổng giáo đầu.m

Vâng, Tào Tháo được cái thiên thời, địa lợi và kết cục nước của ông đã thôn tính 2 nước kia. Còn định hình và nhận định riêng về từng thành viên thì em nghĩ là Khổng Minh. Em tôn trọng ý kiến của cụ. Mà thôi, khéo em với cụ lại đưa top đi lạc đề đấy.
Tks cụ!

Em khoái nhất lão bao công trong thủy hử

Tiếc cho Bà Tích và Phan Kim Liên

Giang Nam đệ nhất Lư Tuấn Nghĩa

Mạnh nhất là bạc nén nhá, mất bạc là khỏe như Dương Chí cũng tự thua, có bạc Tiều cái mới thành ghế nhất, có bạc Giang 1 mẩu đi đâu cũng chiêu hàng được.
Nóu thêm tý, giáo đầu là ông đứng hô khẩu lệnh cho cả hội dàn hàng tập. thể dục sáng 24 động tác chứ gì đâu.

108 hảo hán từng người một vẻ, luận ai mạnh nhất em e ko ra. Truyện thì em đọc Thuỷ Hử từ bé, xem phim em xúc động và nhớ mãi đoạn Lỗ Trí Thâm nghe tiếng triều tín sông Tiền Đường mà ngồi hoá.
Còn luận như thời nay thì cứ ông nào là chủ thì chắc là mạnh nhất rồi.

Võ thì Quan Thắng còn tổng hợp thì thằng vua nó chỉ việc cho một thằng đá cầu cũng xử được bọn anh hùng.

mạnh nhất cao cầu , mạnh nhì cao tinh

Em Cung cấp Đèn led Rạng đông , TLC , philips , Kingled , panasonic ..giá tốt nhất- 0982.779.911 Page 16

Vâng, Tào Tháo được cái thiên thời, địa lợi và kết cục nước của ông đã thôn tính 2 nước kia. Còn định hình và nhận định riêng về từng thành viên thì em nghĩ là Khổng Minh. Em tôn trọng ý kiến của cụ. Mà thôi, khéo em với cụ lại đưa top đi lạc đề đấy.
Tks cụ!

Nước của a Tư Mã Ý tóm gọn 2 nước còn sót lại nhé, nước của a Tào thì bị a Ý nuốt thứ nhất

Hỏi khí không phải chứ cụ am hiểu lịch sử dân tộc bản địa VN đến độ nào rồi ạ.
Em thấy quan tâm đến lịch sử dân tộc bản địa toàn thế giới cũng là yếu tố tốt, tăng thêm kiến thức và kỹ năng cho mình thôi chứ có yếu tố gì đâu.

VN mà làm đc những bộ phim truyền hình lịch sử dân tộc bản địa hay làm cho dân xem, hiểu và ngấm như bọn Tàu có phải tốt không.

Thủy Hử, Tây du ký… là sử tàu à cụ?

Thế em cũng thạo sử Việt mình phết đấy cụ. Em đã xem Thăng Long đệ nhất kiếm, Thiên mệnh anh hùng, Tây Sơn kiếm khách… Đã đọc Thánh Gióng, Chú cuội, Anh hùng Đại Nam…

Kiểu viết tiểu thuyết chương hồi của tàu là nhiều tiểu truyện lồng trong một đại truyện, mỗi tiểu truyện thường triệu tập vào một trong những-hai nhân vật giữa vô số nhân vật trong cả đại truyện. Khi triệu tập mô tả một nhân vật, tác giả tàu chả ngại ngần gì mà ko múa bút tung hoành, nên trong phạm vi tiểu truyện của nhân vật đấy thì thường là người đọc có cảm hứng y tựa như thiên hạ vô địch vậy, mà thường là chả có logic mẹ gì khi liên hệ với những tiểu truyện khác cả. Chính vì vậy mà những vướng mắc kiểu như cụ thớt đưa ra, ví dụ: ai là mãnh tướng đệ nhất thiên hạ trong Tam Quốc? Ai là đệ nhất dũng sĩ Tùy Đường?… kiểu gì rồi cũng tiếp tục đã có được câu vấn đáp ở đầu cuối là Sôngôku hoặc là Tề Thiên Đại Thánh…

Kiểu viết tiểu thuyết chương hồi của tàu là nhiều tiểu truyện lồng trong một đại truyện, mỗi tiểu truyện thường triệu tập vào một trong những-hai nhân vật giữa vô số nhân vật trong cả đại truyện. Khi triệu tập mô tả một nhân vật, tác giả tàu chả ngại ngần gì mà ko múa bút tung hoành, nên trong phạm vi tiểu truyện của nhân vật đấy thì thường là người đọc có cảm hứng y tựa như thiên hạ vô địch vậy, mà thường là chả có logic mẹ gì khi liên hệ với những tiểu truyện khác cả. Chính vì vậy mà những vướng mắc kiểu như cụ thớt đưa ra, ví dụ: ai là mãnh tướng đệ nhất thiên hạ trong Tam Quốc? Ai là đệ nhất dũng sĩ Tùy Đường?… kiểu gì rồi cũng tiếp tục đã có được câu vấn đáp ở đầu cuối là Sôngôku hoặc là Tề Thiên Đại Thánh…

Lã bố là đệ nhất chiến tướng trong tam quốc ko ai trọn vẹn có thể cãi.
Quan thắng cầm đc cặp đôi bạn trẻ lâm xung tần minh trong 50 hiệp là tinh luyện thủy hử rồi

Nên thành viên em, nói hơi lạc đề tí chút, cũng khoái đọc về anh hùing dũng sĩ lắm, nhưng thích những hiệp sĩ Âu châu hơn là đám lìu tìu tự sướng của Tàu. Ví dụ: cụ El Cid xứ Castilla; cụ William Marshall xứ Anh cát lợi, cụ Jean Dunois của Phú đĩ, lần luợt trong thời của tớ đều sẽ là dũng sĩ tinh luyện châu Âu, được rộng rã mọi người công nhận. Vì sao, vì những cụ ông cụ bà ấy ngoài tung hoành sa trường, tức là meleé (hỗn chiến, đâm bừa chém bừa) còn phải tỉ đấu theo luật lệ trong những giải tournament chính thức, có vua chúa vương hầu đứng xem, phải chọi với đủ mặt hảo hán khắp châu Âu, cũng coi gần như thể là cả toàn thế giới thời bấy giờ (riêng trường hợp cụ Cid còn phang cả champion xứ Granada Hồi mọi nữa), nên lúc những cụ ông cụ bà ấy thắng là thắng tâm phục khẩu phục, được ghi nhận vào chính sử luôn.

Em thích hoa vinh, bắn tên bách phát bách trúng, cũng đào hoa sau yến thanh, thương thuật cũng giỏi

Chứ như kiểu bạn Trường Quan Vân, chém trộm ăn được hai bạn Lương Sú tít trên Hà Bắc, xong quay xuống Giang Nam chả hạn ra trước trận tiền doạ thằng bên kia, mày biết bố là ai ko, bố là người chém Nhan-Văn đây. Thật những cụ ông cụ bà chứ, thời đấy cách nhau ngàn dặm đã xa như Sao Hỏa, bảo sao thằng đối trận nó chả cười cho, nó biết tôm sú thôi chứ Văn Sú là cái thằng éo nào.
Giống chuyện giang hồ xứ Bắc vào SGN, vỗ ngực xưng tao là Phú lỉnh HPH đây. Thằng kia bảo, Phú nào chả ngoại hiệu là lỉnh, kiểu Hải nào chả là Hải dớ…

Trời rét em chém tí cho ấm thôi, chả may có động chạm đến thần tượng cụ nào trong đây thì mong cụ ấy bỏ lỗi cho ợ.
Chứ Lương Sơn Thiên tinh Địa sát gì gì bất quá chỉ là một đám đãng khấu, chiếm giữ đất đai mỗi bề chả đến vài trăm dặm; đánh phủi huyện cướp phá xong rồi phắn vội, thành tích to nhất cũng chỉ là thịt được 3 thằng địa chủ là Hổ gia trang với Chúc Gia trang,so ra với cụ Ba Vành cách trăm bước phóng một lèo mười mấy cây lao thành một hàng đều tăm tắp, hay cụ Cầu Nguyễn Hữu aka He Quận tung hoành khắp một dải Hưng Yên Quảng Ninh thì về mặt mạnh tợn hay giỏi làm mưa làm gió em thấy đều kém hơn, em thật.

Trời rét em chém tí cho ấm thôi, chả may có động chạm đến thần tượng cụ nào trong đây thì mong cụ ấy bỏ lỗi cho ợ.
Chứ Lương Sơn Thiên tinh Địa sát gì gì bất quá chỉ là một đám đãng khấu, chiếm giữ đất đai mỗi bề chả đến vài trăm dặm; đánh phủi huyện cướp phá xong rồi phắn vội, thành tích to nhất cũng chỉ là thịt được 3 thằng địa chủ là Hổ gia trang với Chúc Gia trang,so ra với cụ Ba Vành cách trăm bước phóng một lèo mười mấy cây lao thành một hàng đều tăm tắp, hay cụ Cầu Nguyễn Hữu aka He Quận tung hoành khắp một dải Hưng Yên Quảng Ninh thì về mặt mạnh tợn hay giỏi làm mưa làm gió em thấy đều kém hơn, em thật.

Hồi bé thì thích Thủy Hử chứ giờ em giống cụ, ko buồn đọc 1 chương.
E vẫn thích Tam Quốc Diễn Nghĩa, tiếp sau đó là Hán Sở tranh hùng. Vẫy vùng, tranh tài tầm lục địa, toàn thế giới… chứ ko phải đám đãng khấu, sâu rượu cái ao làng kia.

Nên thành viên em, nói hơi lạc đề tí chút, cũng khoái đọc về anh hùing dũng sĩ lắm, nhưng thích những hiệp sĩ Âu châu hơn là đám lìu tìu tự sướng của Tàu. Ví dụ: cụ El Cid xứ Castilla; cụ William Marshall xứ Anh cát lợi, cụ Jean Dunois của Phú đĩ, lần luợt trong thời của tớ đều sẽ là dũng sĩ tinh luyện châu Âu, được rộng rã mọi người công nhận. Vì sao, vì những cụ ông cụ bà ấy ngoài tung hoành sa trường, tức là meleé (hỗn chiến, đâm bừa chém bừa) còn phải tỉ đấu theo luật lệ trong những giải tournament chính thức, có vua chúa vương hầu đứng xem, phải chọi với đủ mặt hảo hán khắp châu Âu, cũng coi gần như thể là cả toàn thế giới thời bấy giờ (riêng trường hợp cụ Cid còn phang cả champion xứ Granada Hồi mọi nữa), nên lúc những cụ ông cụ bà ấy thắng là thắng tâm phục khẩu phục, được ghi nhận vào chính sử luôn.

Mảng này hay đấy cụ, có bản tiếng việt không hay toàn tiếng Anh ạ?

Trời rét em chém tí cho ấm thôi, chả may có động chạm đến thần tượng cụ nào trong đây thì mong cụ ấy bỏ lỗi cho ợ.
Chứ Lương Sơn Thiên tinh Địa sát gì gì bất quá chỉ là một đám đãng khấu, chiếm giữ đất đai mỗi bề chả đến vài trăm dặm; đánh phủi huyện cướp phá xong rồi phắn vội, thành tích to nhất cũng chỉ là thịt được 3 thằng địa chủ là Hổ gia trang với Chúc Gia trang,so ra với cụ Ba Vành cách trăm bước phóng một lèo mười mấy cây lao thành một hàng đều tăm tắp, hay cụ Cầu Nguyễn Hữu aka He Quận tung hoành khắp một dải Hưng Yên Quảng Ninh thì về mặt mạnh tợn hay giỏi làm mưa làm gió em thấy đều kém hơn, em thật.

Lương sơn trong lịch sử dân tộc bản địa chỉ là đám cướp nhỏ. Nhưng cụ quên toàn nước tôi chỉ ngang 1 tỉnh nó thôi.
Cho nên anh quận tôm he tung hoành vùng quảng yên chỉ ngang cái xã của nó là cùng

kẻ thắng lợi là người mạnh nhất

Hồi bé thì thích Thủy Hử chứ giờ em giống cụ, ko buồn đọc 1 chương.
E vẫn thích Tam Quốc Diễn Nghĩa, tiếp sau đó là Hán Sở tranh hùng. Vẫy vùng, tranh tài tầm lục địa, toàn thế giới… chứ ko phải đám đãng khấu, sâu rượu cái ao làng kia.

Mảng này hay đấy cụ, có bản tiếng việt không hay toàn tiếng Anh ạ?

Dạ em hiện có mấy cuốn ebook thuộc loại novel thôi, nói về cụ William Marshall nhưng toàn tiếng Anh thôi ạ. Nếu cụ có nhã hứng đọc thì em lúc nào lục lại rồi xin gửi inbox hầu cụ. Nhân đề tài luận về anh hùng dũng sĩ Đông Tây, em vô tình phát hiện thấy có một cụ chả hiểu sao rất giống cụ Trường Quan nhà Thục Hán. Đố những cụ ông cụ bà (những cụ ông cụ bà thôi, chứ đề tài này chắc những mợ chả quan tâm), ấy là cụ nào? Ấy đó là cụ Richard the Lionheart, Cœur-de-Lion, Ri-sa Sư Tử Tâm, Ri-sa đệ nhất nhà Plantagenet, Richard D’Anjou… Gớm ngoại hiệu đọc lên nghe cũng xủng xoẻng chả kém gì những Hán Thọ với Đình Hầu… nhưng vẫn phải kê ra để phân biệt với một cụ khác, cũng là Richard Plantagenet nhưng là quận công York, đầu sỏ cánh Hồng Trắng, bố đẻ cụ Edward March, Edward đệ tứ vua nước Anh thời cuộc chiến tranh hoa hồng tiếp sau đó chừng hơn 2 thế kỷ. Em thì cứ hay gọi dân dã là cụ Dick-Tim-To. Đúng là ngẫu nhiên thế nào nhé, mà đọc CV của cụ này nhiều điều rất giống với cụ Trường Quan, cứ như thể cụ kia lúc bị Tôn Quyền thịt rồi thì đầu thai sang làm vua xứ Anh Cát Lợi vậy. Đây nhé, hai cụ này cùng sức mạnh hơn người, võ nghệ vô địch (tuy nhiên em thì nghĩ chuyện cụ Dick đáng tin hơn, chứ nghe cụ Trường cầm con phóng nặng gần tạ là đã có mùi Trọng Đài rồi…), mà còn giống nhau ở đoạn kiêu ngạo bố đời. Cụ Quan thì dưới mắt không người, coi anh hùng thiên hạ chả ra cái đếch gì; cụ Dick cũng ngạo cả châu Âu, coi Philip nước Pháp như trẻ con mà bóp mũi luôn cả cụ Beaumanoir, Grand Master của dòng Hiệp sĩ Thánh chiến, đương thời sẽ là tổ chức triển khai quân sự chiến lược đáng sợ nhất toàn thế giới Thiên Chúa.

Hai cụ này đều phải có vẻ như tốt bụng nhưng nóng tính, cục lên là bất kể. Cụ Quan thì dâng nước dìm chết cụ Đức Bàng, cụ Dick thì hào hiệp, thằng em mưu phản mấy lần vẫn tha, thế mà lên cơn phát thui luôn năm chục ngàn mạng nam phụ lão ấu, đàn bà trẻ con thành Antioch, sau cứ ân hận mãi.

Cả hai cụ đều cách này hoặc cách kia làm phá sản nước mình, cụ Quan thì làm mất đi Kinh Châu mà kế liên Ngô chống Tào phá sản, cụ Dick thì đơn thuần và giản dị, chuộc cụ ấy ra là nước Anh khánh kiệt. Hai cụ này sinh tiền tung hoành ngang dọc thế mà đều chết lãng xẹt, cụ Quan thì bị thằng tôm tép Phan Chương nó tóm còn cụ Dick thì đánh khắp sa mạc ko đối thủ cạnh tranh đối đầu cạnh tranh đối đầu, nhưng lại chết ở cái thành Limoges bé như cái đấu, đến nỗi đời sau cụ văn sĩ xứ Tô Cách Lan là Walter Scott phải cảm thán rằng :
“Sinh thời đánh khắp bốn phương,

Cuối đời chết gục xó tường phong rêu.”

Thật ra thì xét chi li cụ Dick nước Anh có vẻ như có văn hóa truyền thống hơn cụ Quan nước Tàu, tối thiểu là cái khoản sinh ngữ. Thấy bẩu, cụ này ngoài tiếng Pháp và thổ ngữ xứ Ăng zu quê nội ra thì còn nói tốt tiếng latin, tiếng Saxon của đám thần dân Anh Cát lợi, sau đi thánh chiến bên Phi lít tanh còn chém tiếng Ả rập như gió đến nỗi cụ Saladdin xứ Syria còn lác cả mắt. À, hình như lúc bị cầm tù bên Áo còn ra rả chửi tay bo với Quận công Leopold bằng tiếng Đức nữa, kinh phết. Nói về tinh thần hiệp sĩ thì cụ này khá, lúc bé theo thụ giáo cụ Guillaume Le Maréchal, cũng tức là cụ William Marshall Sư Tử Đỏ, hiệp sĩ vĩ đại nhất châu Âu đương thời. Sau cũng đủ nhã nhặn để nhận rằng mình ăn được cụ Marshall lúc đã về già, chứ khi cụ kia tráng niên thì chưa chắc. Chứ em chưa nghe cụ Quan ngoài tiếng Tàu ra thì còn nói thêm được tiếng Nhật hay Hàn, còn nếu 3 nước Ngụy-Thục -Ngô nói ba thứ tiếng rất khác nhau thì không kể.

Với đệ cụ Dick thì có vẻ như hoành hơn là đệ cụ Quan. Đệ cụ Dick, không nói về chức tước công hầu, cũng hết thảy đều là những hiệp sĩ tiếng tăm thân trải trăm trận, ví dụ cụ Henry Bohun, quận công Essex hay cụ John FizPatrick, bá tước Salisbury, hay một cụ (hư-cấu) là cụ Ivanhoe Bị ruồng bỏ, người Saxon

Chứ không như cụ Trường, chỉ có mỗi một thằng mặt trắng Quan Bình đứng khoanh tay, với một thằng mọi râu ria Châu Thương cầm cái mác… hầu hai bên.

Chỉnh sửa cuối: 26/11/17

Risa Sư tử tâm trong Ai van hô phải k lão

Dạ em hiện có mấy cuốn ebook thuộc loại novel thôi, nói về cụ William Marshall nhưng toàn tiếng Anh thôi ạ. Nếu cụ có nhã hứng đọc thì em lúc nào lục lại rồi xin gửi inbox hầu cụ. Nhân đề tài luận về anh hùng dũng sĩ Đông Tây, em vô tình phát hiện thấy có một cụ chả hiểu sao rất giống cụ Trường Quan nhà Thục Hán. Đố những cụ ông cụ bà (những cụ ông cụ bà thôi, chứ đề tài này chắc những mợ chả quan tâm), ấy là cụ nào? Ấy đó là cụ Richard the Lionheart, Cœur-de-Lion, Ri-sa Sư Tử Tâm, Ri-sa đệ nhất nhà Plantagenet, Richard D’Anjou… Gớm ngoại hiệu đọc lên nghe cũng xủng xoẻng chả kém gì những Hán Thọ với Đình Hầu… Em thì cứ hay gọi dân dã là cụ Dick-To-Tim. Đúng là ngẫu nhiên thế nào nhé, mà đọc sơ yếu lí lịch cụ này nhiều điều rất giống với cụ Trường Quan, cứ như thể cụ kia lúc bị Tôn Quyền thịt rồi thì đầu thai sang xứ Anh Cát Lợi vậy. Đây nhé, cụ Quan thì dưới mắt không người, coi anh hùng thiên hạ chả ra cái đếch gì thì cụ Dick cũng ngạo cả châu Âu, coi Philip nước Pháp như trẻ con mà bóp mũi luôn cả cụ Beaumanoir, Grand Master của dòng Hiệp sĩ Thánh chiến, đương thời sẽ là tổ chức triển khai quân sự chiến lược đáng sợ nhất toàn thế giới Thiên Chúa. Cả hai cụ đều cách này hoặc cách kia làm phá sản nước mình, cụ Quan thì làm mất đi Kinh Châu mà kế liên Ngô chống Tào phá sản, cụ Dick thì đơn thuần và giản dị, chuộc cụ ấy ra là nước Anh khánh kiệt. Hai cụ này sinh tiền tung hoành ngang dọc thế mà đều chết lãng xẹt, cụ Quan thì bị thằng tôm tép Phan Chương nó tóm còn cụ Dick thì đánh khắp sa mạc kđối thủ, nhưng lại chết ở cái thành Limoges bé như cái đấu, đến nỗi đời sau cụ văn sĩ xứ Tô Cách Lan là Walter Scott phải cảm thán rằng :
“Sinh thời đánh khắp bốn phương,

Cuối đời chết gục xó tường phong rêu.”

Thật ra thì xét chi li cụ Dick nước Anh có vẻ như có văn hóa truyền thống hơn cụ Quan nước Tàu, tối thiểu là cái khoản sinh ngữ. Thấy bẩu, cụ này ngoài tiếng Pháp và thổ ngữ xứ Ăng zu quê nội ra thì còn nói tốt tiếng latin, sau đi thánh chiến bên Phi lít tanh còn chém tốt tiếng Ả rập, đến nỗi cụ Saladdin xứ Syria còn lác cả mắt. Nói về tinh thần hiệp sĩ thì cụ này khá, lúc bé theo thụ giáo cụ Guillaume Le Maréchal, cũng tức là cụ William Marshall Sư Tử Đỏ, hiệp sĩ vĩ đại nhất châu Âu đương thời. Sau cũng đủ nhã nhặn để nhận rằng mình ăn được cụ Marshall lúc đã về già, chứ khi cụ kia tráng niên thì chưa chắc. Chứ em chưa nghe cụ Quan ngoài tiếng Tàu ra thì còn nói thêm được tiếng Nhật hay Hàn, còn nếu 3 nước Ngụy-Thục -Ngô nói ba thứ tiếng rất khác nhau thì không kể.

Page 17

Lương sơn trong lịch sử dân tộc bản địa chỉ là đám cướp nhỏ. Nhưng cụ quên toàn nước tôi chỉ ngang 1 tỉnh nó thôi.
Cho nên anh quận tôm he tung hoành vùng quảng yên chỉ ngang cái xã của nó là cùng

Dạ cụ, nhưng ý em thật ra không nhấn mạnh vấn đề đến quy mô to bé, lực lượng nhiều ít gì đâu cụ. Nói đất Lương Sơn ngang dọc không nghe biết vài trăm dặm không riêng gì có là một cách nói thôi ợ. Cái đó là, nếu bình Thủy Hử từ cái đoạn “Vũng Lương Sơn bạn vàng kinh giấc mộng” trở lại thì cụ phải nhận với em là thành tích to nhất của Lương Sơn cũng chỉ bóp được mấy thằng địa chủ cường hào quanh quanh đấy là Hổ với Chúc, riêng Chúc thì vẫn còn phải nện đến ba nháy mới vào mà còn toi mất cả xếp nhớn là bạn Cái Thiên Vương. Còn lại vây phủ đánh huyện gì gì thì cũng chỉ đến chém giết lộn bậy một đám dân lẫn lính, rồi cướp bóc vơ vét lương tài xong phắn vội chứ nào có chiếm hữu được thành, cắm được cờ ở nơi nào đâu ợ?
Nếu tính tiếp đến phần Hậu Thủy Hử thì anh Am Thi Nại chém gió là Lương Sơn đứng đầu danh trạng 4 thằng giặc trong cung Huy Tông chứ tuổi tôm mà so với Phương Lạp, hùng cứ cả một dải Giang Nam, lập được quốc, lên được ngai, có kinh đô Hàng Châu, trên có Hoàng đế dưới có bá quan, khá đầy đủ như ai. May ra đã có được đúng một chiếc công tích là cự được quân Liêu, còn sót lại thì luận về tài, đã mất công làm mưa làm gió mà không chiếm hữu được xây dựng được quốc như Phương Lạp là vô tài, cùng xuất thân là dân xã hội đen như nhau và lại cam tâm làm ưng khuyển cho xxx đi đánh giết bạn hữu xã hội như Điền Hổ Vương Khánh, ấy là vô đức. Nào tay không đánh hổ, nào nhổ bật gốc thùy dương, nào trận liên hoàn mã, nào câu liêm sang, có Oanh Thiên Lôi, có Thần Hỏa, có Thánh Thủy, có cả một tay thầy cúng Thắng Công Tôn… thế mà kéo quân về Nam, sau sống lưng có chục vạn quân Đồng Quán tiếp ứng mà cứ đụng trận là chết, đá đè nát thây như Thời Thiên, tên bắn như nhím là TRương Thuận, nhẹ thì cụt tay như Võ Tòng, nặng thì đứt làm đôi như Bao Húc, chết một thân như Tần Minh mà chết cả đôi thì có Trương Thanh-Tôn Nhị, Vương Anh-Hổ Tam.., Cứ địa thế căn cứ vào tỷ trọng chết giữa hai bên thì luận võ thuật lẫn sức mạnh em thấy cu Bàng Vạn Xuân xem ra còn chấp được cả lô hảo hán Lương Sơn. Đấy cụ thớt hỏi ai mạnh nhất Thủy Hử, em xin vote Bàng VẠn Xuân một phiếu ợ.

Ấy cũng may là sinh muộn cỡ hơn trăm năm, chứ đẻ sớm hơn khéo cả đờn ông đờn bà 108 đứa bị cụ Tuấn Ngô aka Kiệt Lý Thường nhà mình chôn hết ở bờ sông Như nguyệt rồi ấy chứ. Giả sử vậy thì giờ đền thờ Tống Giang với Lư Tuấn Nghĩa lại ở chân cầu Chui…

Risa Sư tử tâm trong Ai van hô phải k lão

Vâng cụ. Em khoái cụ này vì cụ ấy là học trò cụ William Marshall, mà nói chung cụ ấy vui tính phết.

Chỉnh sửa cuối: 25/11/17

Dạ cụ, nhưng ý em thật ra không nhấn mạnh vấn đề đến quy mô to bé, lực lượng nhiều ít gì đâu cụ. Nói đất Lương Sơn ngang dọc không nghe biết vài trăm dặm không riêng gì có là một cách nói thôi ợ. Cái đó là, nếu bình Thủy Hử từ cái đoạn “Vũng Lương Sơn bạn vàng kinh giấc mộng” trở lại thì cụ phải nhận với em là thành tích to nhất của Lương Sơn cũng chỉ bóp được mấy thằng địa chủ cường hào quanh quanh đấy là Hổ với Chúc, riêng Chúc thì vẫn còn phải nện đến ba nháy mới vào mà còn toi mất cả xếp nhớn là bạn Cái Thiên Vương. Còn lại vây phủ đánh huyện gì gì thì cũng chỉ đến chém giết lộn bậy một đám dân lẫn lính, rồi cướp bóc vơ vét lương tài xong phắn vội chứ nào có chiếm hữu được thành, cắm được cờ ở nơi nào đâu ợ?
Nếu tính tiếp đến phần Hậu Thủy Hử thì anh Am Thi Nại chém gió là Lương Sơn đứng đầu danh trạng 4 thằng giặc trong cung Huy Tông chứ tuổi tôm mà so với Phương Lạp, hùng cứ cả một dải Giang Nam, lập được quốc, lên được ngai, có kinh đô Hàng Châu, trên có Hoàng đế dưới có bá quan, khá đầy đủ như ai. May ra đã có được đúng một chiếc công tích là cự được quân Liêu, còn sót lại thì luận về tài, đã mất công làm mưa làm gió mà không chiếm hữu được xây dựng được quốc như Phương Lạp là vô tài, cùng xuất thân là dân xã hội đen như nhau và lại cam tâm làm ưng khuyển cho xxx đi đánh giết bạn hữu xã hội như Điền Hổ Vương Khánh, ấy là vô đức. Nào tay không đánh hổ, nào nhổ bật gốc thùy dương, nào trận liên hoàn mã, nào câu liêm sang, có Oanh Thiên Lôi, có Thần Hỏa, có Thánh Thủy, có cả một tay thầy cúng Thắng Công Tôn… thế mà kéo quân về Nam, sau sống lưng có chục vạn quân Đồng Quán tiếp ứng mà cứ đụng trận là chết, đá đè nát thây như Thời Thiên, tên bắn như nhím là TRương Thuận, nhẹ thì cụt tay như Võ Tòng, nặng thì đứt làm đôi như Bao Húc, chết một thân như Tần Minh mà chết cả đôi thì có Trương Thanh-Tôn Nhị, Vương Anh-Hổ Tam.., Cứ địa thế căn cứ vào tỷ trọng chết giữa hai bên thì luận võ thuật lẫn sức mạnh em thấy cu Bàng Vạn Xuân xem ra còn chấp được cả lô hảo hán Lương Sơn. Đấy cụ thớt hỏi ai mạnh nhất Thủy Hử, em xin vote Bàng VẠn Xuân một phiếu ợ.

Ấy cũng may là sinh muộn cỡ hơn trăm năm, chứ đẻ sớm hơn khéo cả đờn ông đờn bà 108 đứa bị cụ Tuấn Ngô aka Kiệt Lý Thường nhà mình chôn hết ở bờ sông Như nguyệt rồi ấy chứ. Giả sử vậy thì giờ đền thờ Tống Giang với Lư Tuấn Nghĩa lại ở chân cầu Chui…

Vâng cụ. Em khoái cụ này vì cụ ấy là học trò cụ William Marshall, mà nói chung cụ ấy vui tính phết.

Cụ kiệt nhà ta chiếm đc hai cái thành nhỏ xíu sát biên tiếp sau đó rút vội không lấy đc chút đất nào đánh sân nhà còn mất đất cao bằng mấy chục năm tiếp theo mới đòi đc. So lương sơn thì khiên cưỡng quá. Lương sơn không chiếm thành dựng cờ vì thực ra nó không phải là mưu phản hay khởi nghĩa. Nó chỉ là chổ dung thân của anh hùng đợi chiêu an
Mà lương sơn đánh chúc gia là lúc đầu còn yếu thôi sau đánh tăng đầu thị đánh đại danh phủ đánh phủ đông sơn phủ đông bình… Một phủ của trung nó rộng ngang với bắc bộ của việt nam.

Sau dẹp phương lạp. Lực của phương lạp là bá chủ phương nam chiếm 6 châu và 4 tỉnh vậy diện tích quy hoạnh s ông chiếm gấp hai việt nam vậy mà đấu lương sơn vẫn thua.

Theo em tác giả mạnh nhất. Để viết ra dc bộ truyện như vậy thì trí tuệ và tài năng quá hoàn mỹ

Cụ kiệt nhà ta chiếm đc hai cái thành nhỏ xíu sát biên tiếp sau đó rút vội không lấy đc chút đất nào đánh sân nhà còn mất đất cao bằng mấy chục năm tiếp theo mới đòi đc. So lương sơn thì khiên cưỡng quá. Lương sơn không chiếm thành dựng cờ vì thực ra nó không phải là mưu phản hay khởi nghĩa. Nó chỉ là chổ dung thân của anh hùng đợi chiêu an
Mà lương sơn đánh chúc gia là lúc đầu còn yếu thôi sau đánh tăng đầu thị đánh đại danh phủ đánh phủ đông sơn phủ đông bình… Một phủ của trung nó rộng ngang với bắc bộ của việt nam.

Sau dẹp phương lạp. Lực của phương lạp là bá chủ phương nam chiếm 6 châu và 4 tỉnh vậy diện tích quy hoạnh s ông chiếm gấp hai việt nam vậy mà đấu lương sơn vẫn thua.

Em lại thưa với cụ thế này, nội dung cơ bản của quyển này đó là ở mấy chữ “Quan bức dân phản”, nhưng phản rồi thì làm cái gì nữa mới là yếu tố, bạn tác giả Am Thi Nại xử lý và xử lý cái mệnh đề đó trọn vẹn có thể nói rằng là xuất sắc nên Thủy Hử mới trở thành danh tác. Thoạt đọc thì thấy bạn ấy chửi mấy bạn Huy, Khâm nhà Tống, bạn Cầu Cao, Kinh Sái, Quán Đồng… nhưng đọc kỹ mới thấy cái thằng bạn ấy muốn chửi là thằng Chương Chu nhà Minh. Ấy theo em cụ cứ nên nhìn yếu tố theo phía đấy, chứ cứ sa đà vào chuyện to hay bé, đất cát rộng hẹp thế nào, hay cơ bản là 108 đứa ấy em bảo là côn đồ, cụ gọi là anh hùng, cứ thế bạn hữu ta chắc tranh luận đến ngày này sang năm chả hết chuyện.
Sống trong thời phong kiến, Quan thì chứng minh và khẳng định sẽ bức, vậy dân thì chỉ từ nước phản. Nhưng phản rồi thì làm cái gì nữa? Dám chơi đến cùng thì lập hẳn vương quốc riêng lên ngôi Hoàng đế như Phương Lạp, gặp may mà cô thương thì ngóem luôn thiên hạ như bạn Chương Chu, đen thì bất quá vạn kiếp mang tiếng làm giặc như Hoàng Sào, tệ nhất thì vui lòng làm mấy thằng cướp bạc lẻ như Điền Hổ, Vương Khánh. Nhưng thảm kịch của đám Tống Giang là ở đoạn làm phản xong đếch biết làm cái gì nữa, chiếm đất dựng nước riêng thì không đủ can đảm mà an phận làm côn đồ thôn thì không đành, nên đành vuốt bụng tự an ủi mình là anh hùng, do dòng đời xô đẩy nên tạm làm xã hội đen thuở nào hạn, chờ cơ quan ban ngành thương mà khoan hồng thì lúc đấy ta đi thao tác xxx… Thế nên ở trên em nói, list 4 thằng giặc thời Tống mạt, bạn Am không viết về 3 thằng kia và lại chọn thằng mặt đen làm vedette là có nguyên nhân của nó. Giá trị thứ hai là Thủy Hử nó gián tiếp bóc mẽ mấy thằng thiên tử nước Tầu, bất quá chỉ là một loại Tống Giang nhưng máu hơn, hoặc là loại Phương Lạp nhưng gặp vân đỏ hơn, thế nào thì cũng rất được… chứ chả phải là con giời con đất gì. Chứ nếu người mua Am Thi mà cũng tư duy như cụ, chỉ nhìn vào quân đông, đất rộng thì bạn ấy chọn viết về PHương Lạp cho khỏe có hơn không.

Em chạy tí, hẹn những cụ ông cụ bà chiều chém tiếp chủ đề này ạ.

Ngọc Kỳ Lân – Lư Tuấn Nghĩa nhé những cụ ông cụ bà!

Da ra ngồi cafe mà thằng đối chén nó đang chưa lên, em lại xin phép chém tiếp ạ, đang máu.
Em nhớ có lần thấy trên mạng có cuốn Thủy Hử dịch sang tiếng Anh, ko nhớ là cái gì Water Ridge à, ví dụ nổi bật nổi bật thế. Bên dưới thằng dịch nó chua thêm “Chronicle of a Peasant Uprising”, em thấy câu đấy chuẩn. Đơn giản là phân tích, bóc trần, lộn trái thực ra một cuộc nổi dậy của nông dân, ko hơn ko kém.

Cụ Át có lẽ rằng ko nhất trí với em ở đoạn em nhìn đám Lương Sơn như một lũ côn đồ, nên cứ cố chứng tỏ là chúng nó hoành. Em đã nói từ trên đầu xin cụ bỏ lỗi rồi, nó làm giặc ở Tung của thì phải theo quy mô Tung của, cụ He Quận làm cướp ở An Nam thì phải theo quy mô An Nam. Thế mà dân theo cụ He cũng tới hàng vạn, (ấy là cụ Vượng Sử chém thế, em nghe biết thế), và quan trọng nhất, cụ Át xin để ý chỗ này ạ, là cụ He chiến đến chết chứ ko hàng, éo thèm xun xoe chờ bố con thằng nào chiêu an cả, nên em mới nói thằng Giang thằng Dụng sang An Nam mà xách dép cho cụ Cầu về trình làm giặc ạ.

Bọn thảo khấu Lương Sơn này tuy tay chân có khỏe mạnh nhưng óc bằng quả nho, làm cho cái thằng Tống Giang nó thao túng.
Như cụ Lâm Xung, thù Cao Cầu ngất trời, ừ thì thằng Tống Giang nó thả Cao CẦu ra, thế mà không biết rủ ông Võ Tòng với ông Lỗ Thâm băng rừng đuổi theo mà xiên cho nó một nhát, quá yếu.

Còn về khía cạnh anh hùng, em cũng nói luôn là anh hùng éo gì cái bọn đấy? Hở ra chỉ biết xiên, xử lý và xử lý cái gì rồi cũng bằng phương pháp xiên là hết chuyện. Chuyện hình sự như vụ Kim Liên, thằng Tòng Võ nó giở dao búa ra em còn hiểu được, đến chuyện con vợ thằng gì mặt vàng, à Bệnh Quan Sách Hùng Dương, phịch nhaui với thằng sư, đấy là dân sự, đáng lẽ nó làm đơn ra toà, ly dị đàng hoàng, đây nó với thằng Tú Thạch Biểu Mệnh Tam Lang giết luôn con nhà người ta, đã thế lại còn mổ bụng moi ruột ra, hành vi thủ đoạn rõ là dã man tàn nhẫn, quiyết tâm tiến hành hành vi phạm tội đến cùng. Nếu cứ theo hệ quy chiếu đấy thì bạn Dương Nguyễn Hải mới bị tiêm mới gần đó cũng xứng danh lên Lương Sơn ngồi ghế đầu lĩnh.

Xinh nhất là Phan Kim Liên

Cụ Át có lẽ rằng ko nhất trí với em ở đoạn em nhìn đám Lương Sơn như một lũ côn đồ, nên cứ cố chứng tỏ là chúng nó hoành. Em đã nói từ trên đầu xin cụ bỏ lỗi rồi, nó làm giặc ở Tung của thì phải theo quy mô Tung của, cụ He Quận làm cướp ở An Nam thì phải theo quy mô An Nam. Thế mà dân theo cụ He cũng tới hàng vạn, (ấy là cụ Vượng Sử chém thế, em nghe biết thế), và quan trọng nhất, cụ Át xin để ý chỗ này ạ, là cụ He chiến đến chết chứ ko hàng, éo thèm xun xoe chờ bố con thằng nào chiêu an cả, nên em mới nói thằng Giang thằng Dụng sang An Nam mà xách dép cho cụ Cầu về trình làm giặc ạ.

Chuyện nó hàng em không nói nhưng riêng quy mô cụ tôm he nhà mình tuổi gì mà so với lương sơn?

Rồi nữa, thằng Thâm Lỗ đánh một thằng côn đồ có số má thấp hơn, cứu được 2 bố con một người lương thiện thì thằng Tòng Võ bạn nó thịt một lèo mười mấy người vô tội làm ôsin nhà Trương Đô Giám; thằng Thuận Yến giết cả nhà của bạn gì làm nghề lang băm, hồi nào em cũng ko nhớ. Rồi thằng Qùy Lý thì nổi tiếng lạm sát người vô tội, cướp pháp trường ở Giang Châu nó chả chém nhầm bao dân thường… anh cái gì, hùing cái gì???
Đói đến mức phải ăn thịt người thì thằng Tầu nổi cmn tiếng trong lịch sử dân tộc bản địa rồi, nhưng thằng Thịt Viên Tử Thanh Trương với con vợ nó có đói đâu? Nó làm bánh bao nhân thịt người là bán lấy lãi, đấy là tội gian thương, mà sơ chế thế nào để sót cả sợi lông b. trong nhân bánh để thằng Tòng Võ nó bắt được, đấy là tội vi phạm bảo vệ an toàn và uy tín vệ sinh thực phẩm. Hảo hán gì, thằng Cẩm Mao Hổ Thuận Yến nó đói lúic nào, nó uống rượu say mổ bụng lấy gan con nhà người ta nấu canh giải rượu, ấy là thú vật chứ người gì, nói chi đến anh mới chả hùng???

Chém hơi xa rồi, em quay trở lại tí chứ ko cụ thớt cụ ấy lại hát “Cụ ra đi quá, cụ đi lạc đề quá…”
Nói về mạnh, kiểu truyện Tàu chương hồi ở đầu cuối rồi cũng chả bảo được là thằng nào hơn thằng nào. Hồi này đọc thì thằng Tòng Võ cứ như sôngoku, hồi sau thằng Thâm Lỗ lại chả kém gì Ca-đích… đại khái thế.

Em thì thấy, mạnh hay giỏi còn tuỳ trường hợp, tỉ như ko phải Võ Tòng mà là Quan Thắng, vướng víu giáp chụ với con phóng lợn kềnh càng hoa hoè hoa sói, có khi gặp phải con hổ Cảnh Dương lại tèo, Quan lão gia trở thành Quan Jămbông…

Thêm nữa, viết kiểu chương hồi mô phạm cứ phải nhét cho bằng được đủ số 36 thiên cang 72 địa sát nên lắm nhân vật thành thừa. Đã có bạn Chước Hô Duyên, còn phải cố nặn thêm bạn Thắng Quan, CV con ông cháu cha giống nhau như hệt, ở đầu cuối nhân vật mới ra sân khấu thì rõ hoành mà sau mờ tịt. Tương tự, ta có bạn Minh Tần rồi lại sở hữu bạn Siêu Sách, bạn Mỹ Nhiệm Công rồi lại bạn Bệnh Úy Trì, bạn Mẫu Dạ Xoa rồi lại bạn Mẫu Đại Trùng, trộm gà chó có bạn Thời Thiên rồi lại sở hữu bạn Thang Long, có hai bạn hữu Giải Trân Giải Bảo rồi còn cố nhét thêm Khổng Minh Khổng Lượng, một thằng Lã Phương chơi kích lại nảy nòi thêm thằng Quách Thịnh đú theo… nói chung bạn Am này cũng nát.

Còn về khía cạnh anh hùng, em cũng nói luôn là anh hùng éo gì cái bọn đấy? Hở ra chỉ biết xiên, xử lý và xử lý cái gì rồi cũng bằng phương pháp xiên là hết chuyện. Chuyện hình sự như vụ Kim Liên, thằng Tòng Võ nó giở dao búa ra em còn hiểu được, đến chuyện con vợ thằng gì mặt vàng, à Bệnh Quan Sách Hùng Dương, phịch nhaui với thằng sư, đấy là dân sự, đáng lẽ nó làm đơn ra toà, ly dị đàng hoàng, đây nó với thằng Tú Thạch Biểu Mệnh Tam Lang giết luôn con nhà người ta, đã thế lại còn mổ bụng moi ruột ra, hành vi thủ đoạn rõ là dã man tàn nhẫn, quiyết tâm tiến hành hành vi phạm tội đến cùng. Nếu cứ theo hệ quy chiếu đấy thì bạn Dương Nguyễn Hải mới bị tiêm mới gần đó cũng xứng danh lên Lương Sơn ngồi ghế đầu lĩnh.

Đám lương sơn chỉ là đám cướp man rợ anh hùng chó gì đám này.
Như anh lâm xung tuy cũng mô tả là anh hùng đấy nhưng khi cần nộp đầu danh trạng anh cũng xách dao đi thằng nào xui đi ngang mà gặp anh thì tự nhiên chết mà éo hiểu sao mình chết.
Còn anh tòng man di hơn anh càn nhà thằng trương đô giám. Giết nó thì còn tạm hiểu nhưng anh làm luôn cả nhà 17 mạng cả nô tỳ người hầu anh làm nốt thì độ man di của anh nó lên đỉnh.

Đó là chưa bằng góc thằng đen lý quỳ

Em lại thưa với cụ thế này, nội dung cơ bản của quyển này đó là ở mấy chữ “Quan bức dân phản”, nhưng phản rồi thì làm cái gì nữa mới là yếu tố, bạn tác giả Am Thi Nại xử lý và xử lý cái mệnh đề đó trọn vẹn có thể nói rằng là xuất sắc nên Thủy Hử mới trở thành danh tác. Thoạt đọc thì thấy bạn ấy chửi mấy bạn Huy, Khâm nhà Tống, bạn Cầu Cao, Kinh Sái, Quán Đồng… nhưng đọc kỹ mới thấy cái thằng bạn ấy muốn chửi là thằng Chương Chu nhà Minh. Ấy theo em cụ cứ nên nhìn yếu tố theo phía đấy, chứ cứ sa đà vào chuyện to hay bé, đất cát rộng hẹp thế nào, hay cơ bản là 108 đứa ấy em bảo là côn đồ, cụ gọi là anh hùng, cứ thế bạn hữu ta chắc tranh luận đến ngày này sang năm chả hết chuyện.
Sống trong thời phong kiến, Quan thì chứng minh và khẳng định sẽ bức, vậy dân thì chỉ từ nước phản. Nhưng phản rồi thì làm cái gì nữa? Dám chơi đến cùng thì lập hẳn vương quốc riêng lên ngôi Hoàng đế như Phương Lạp, gặp may mà cô thương thì ngóem luôn thiên hạ như bạn Chương Chu, đen thì bất quá vạn kiếp mang tiếng làm giặc như Hoàng Sào, tệ nhất thì vui lòng làm mấy thằng cướp bạc lẻ như Điền Hổ, Vương Khánh. Nhưng thảm kịch của đám Tống Giang là ở đoạn làm phản xong đếch biết làm cái gì nữa, chiếm đất dựng nước riêng thì không đủ can đảm mà an phận làm côn đồ thôn thì không đành, nên đành vuốt bụng tự an ủi mình là anh hùng, do dòng đời xô đẩy nên tạm làm xã hội đen thuở nào hạn, chờ cơ quan ban ngành thương mà khoan hồng thì lúc đấy ta đi thao tác xxx…

Thế nên ở trên em nói, list 4 thằng giặc thời Tống mạt, bạn Am không viết về 3 thằng kia và lại chọn thằng mặt đen làm vedette là có nguyên nhân của nó. Giá trị thứ hai là Thủy Hử nó gián tiếp bóc mẽ mấy thằng thiên tử nước Tầu, bất quá chỉ là một loại Tống Giang nhưng máu hơn, hoặc là loại Phương Lạp nhưng gặp vân đỏ hơn, thế nào thì cũng rất được… chứ chả phải là con giời con đất gì. Chứ nếu người mua Am Thi mà cũng tư duy như cụ, chỉ nhìn vào quân đông, đất rộng thì bạn ấy chọn viết về PHương Lạp cho khỏe có hơn không.

Em chạy tí, hẹn những cụ ông cụ bà chiều chém tiếp chủ đề này ạ.

Bản thân lương sơn trong lịch sử dân tộc bản địa là thất bại. Vậy cụ là tác giả cụ tính bịa đặt lịch sử dân tộc bản địa chém cho nó thành công xuất sắc thay triều hoán vị à? Loại truyện tào lao đó ai đọc?
Cụ không thể có kết cục nào hay hơn thủy hử đâu.

Thủy hử kết rất hay có đứa chết trận có đứa bỏ đi có người quy ẩn có người làm nghề cũ có người về triều. Kết cục hợp lý. Những kẻ làm ác như lý quỳ bị chính người nó phục nhất là tống giang giết. Ngô dụng chuyên mưu hèn kế bẩn hại người thì trơ mắt nhìn lương sơn tan rã rồi treo cổ. Lư nghĩa tống giang thích về triều thì bị đầu độc. Bọn ăn thịt người như tôn thanh mẫu dạ xoa yến thuận đều chết thãm. Còn bọn còn sót lại đều nhận kết cục xứng danh. Người khôn thì bỏ đi…

Chỉnh sửa cuối: 26/11/17

Page 18

Rambo mạnh nhất

Thi Nại Am đủ giỏi để tô vẽ thảo khấu thành anh hùng, cũng là sự phát triển đến cùng tột của đại địa chủ TQ, như các anh ss, sa là sự phát triển cùng tột của đại tư bảm Đức. Nghĩa là khi của cải trong cả hội đã chia xong thì những cá nhân có ý chí tước đoạt mạnh mẽ chỉ có thể làm ống Giang hay đô Hít.

Anh Hít sau sống lưng là cả một đống triết gia trang bị về tư tưởng nên dám oánh cả thế giới, ống Giang là dùng mẹo quan đi làm cướp. nên loay hoay trong cái vũng Lương Sơn, sang tỉnh khác là không biết cách lấy quân, lấy lương dẫn đến bị dẹp. khi sang đò.

Nói vậy em e là cụ ko hiểu ý em rồi. Sở dĩ Thuỷ Hử trở thành danh tác, như em nói là vì bạn Am bạn ấy đọc vị được rất minh bạch mấy yếu tố thế này:
– cái vòng luẩn quẩn Quan-Dân, Trung – Phản, cái bế tắc của thằng nông dân trong xã hội phong kiến Trung Quốc. Bạn Am đã mô tả rất chuẩn cái xích míc tư tưởng phức tạp của một thằng dân Tung Của tiêu biểu vượt trội là thằng Giang Tống, trung ko xong nên phải phản, mà phản rồi làm gì nữa thì đếch biết. Quan bức thì dân phản, phản mà thành thì Dân lại thành Quan, lại đi bức dân, dân kia lại phản, cái xích míc đấy cứ lòng vòng luẩn quẩn, thằng dân đã dám phản và lại ko đồng ý trở thành quan thì chỉ từ con phố chết cho xong, bạn Am mô tả được cái thảm kịch đấy nên Thuỷ Hử mới có mức giá trị.

– thứ hai, bạn ấy gián tiếp nói rằng mấy thằng trùm cướp mà có gặp may lên được ngôi Hoàng Đế thì cũng chả phải con giời, thiên tử gì đâu, chẳng qua cũng tuyền lấy của nhà giàu chia cho nhà mình, cũng một phường ăn gan uống máu người ko tanh thôi. Túm lại cũng là một phường Tống Giang nhưng máu hơn, quyết tâm làm phản đến cùng hay nói như ngôn từ hiện giờ là có tinh thần cách mạng triệt để hơn; hoặc là một loại Phương Lạp nhưng số đỏ hơn, ko bị triều đình bóp chết nên từ từ nuốt được thiên hạ. Thế nên rỉ tai đời Tống mà thằng Chương Chu Thành Tổ nhà Minh nó mới rồ lên, bắt bạn Am bỏ ngục là vì vậy, vì nó thấy trong hình ảnh Tống Giang, Lý Quỳ, Thời Thiên có hình ảnh của nó. Sau này bạn Mao cũng phát động trào lưu Phê Tống Giang cũng rứa, chẳng qua thấy tôi cũng lưui manh thế thì phải phê chứ ko thì mất uy tín lãnh đạo… Giá trị của Thuỷ Hử là ở đoạn đấy cụ ạ.

Nói vậy em e là cụ ko hiểu ý em rồi. Sở dĩ Thuỷ Hử trở thành danh tác, như em nói là vì bạn Am bạn ấy đọc vị được rất minh bạch mấy yếu tố thế này:
– cái vòng luẩn quẩn Quan-Dân, Trung – Phản, cái bế tắc của thằng nông dân trong xã hội phong kiến Trung Quốc. Bạn Am đã mô tả rất chuẩn cái xích míc tư tưởng phức tạp của một thằng dân Tung Của tiêu biểu vượt trội là thằng Giang Tống, trung ko xong nên phải phản, mà phản rồi làm gì nữa thì đếch biết. Quan bức thì dân phản, phản mà thành thì Dân lại thành Quan, lại đi bức dân, dân kia lại phản, cái xích míc đấy cứ lòng vòng luẩn quẩn, thằng dân đã dám phản và lại ko đồng ý trở thành quan thì chỉ từ con phố chết cho xong, bạn Am mô tả được cái thảm kịch đấy nên Thuỷ Hử mới có mức giá trị.

– thứ hai, bạn ấy gián tiếp nói rằng mấy thằng trùm cướp mà có gặp may lên được ngôi Hoàng Đế thì cũng chả phải con giời, thiên tử gì đâu, chẳng qua cũng tuyền lấy của nhà giàu chia cho nhà mình, cũng một phường ăn gan uống máu người ko tanh thôi. Túm lại cũng là một phường Tống Giang nhưng máu hơn, quyết tâm làm phản đến cùng hay nói như ngôn từ hiện giờ là có tinh thần cách mạng triệt để hơn; hoặc là một loại Phương Lạp nhưng số đỏ hơn, ko bị triều đình bóp chết nên từ từ nuốt được thiên hạ. Thế nên rỉ tai đời Tống mà thằng Chương Chu Thành Tổ nhà Minh nó mới rồ lên, bắt bạn Am bỏ ngục là vì vậy, vì nó thấy trong hình ảnh Tống Giang, Lý Quỳ, Thời Thiên có hình ảnh của nó. Sau này bạn Mao cũng phát động trào lưu Phê Tống Giang cũng rứa, chẳng qua thấy tôi cũng lưui manh thế thì phải phê chứ ko thì mất uy tín lãnh đạo… Giá trị của Thuỷ Hử là ở đoạn đấy cụ ạ.

Thằng bắt anh am là vua nhà nguyên chứ có phải anh sư cọ nguyên chương đâu

Tôm he có gì so với lương sơn đc?

Lương sơn hư cấu bỏ m ẹ.
Suy cho cùng, cũng là một đám lục lâm thảo khấu.
Hỏi như cụ chẳng khác nào bảo Nam Cam với mafia Nga anh nào có tuổi so với anh nào?
Làm sao mà so sánh được.

Chỉ ghét cái kiểu tư duy: lục lâm thảo khấu tàu thì dưts khoát phải hơn lục lâm thảo khấu Việt Nam.

Nói vậy em e là cụ ko hiểu ý em rồi. Sở dĩ Thuỷ Hử trở thành danh tác, như em nói là vì bạn Am bạn ấy đọc vị được rất minh bạch mấy yếu tố thế này:
– cái vòng luẩn quẩn Quan-Dân, Trung – Phản, cái bế tắc của thằng nông dân trong xã hội phong kiến Trung Quốc. Bạn Am đã mô tả rất chuẩn cái xích míc tư tưởng phức tạp của một thằng dân Tung Của tiêu biểu vượt trội là thằng Giang Tống, trung ko xong nên phải phản, mà phản rồi làm gì nữa thì đếch biết. Quan bức thì dân phản, phản mà thành thì Dân lại thành Quan, lại đi bức dân, dân kia lại phản, cái xích míc đấy cứ lòng vòng luẩn quẩn, thằng dân đã dám phản và lại ko đồng ý trở thành quan thì chỉ từ con phố chết cho xong, bạn Am mô tả được cái thảm kịch đấy nên Thuỷ Hử mới có mức giá trị.

– thứ hai, bạn ấy gián tiếp nói rằng mấy thằng trùm cướp mà có gặp may lên được ngôi Hoàng Đế thì cũng chả phải con giời, thiên tử gì đâu, chẳng qua cũng tuyền lấy của nhà giàu chia cho nhà mình, cũng một phường ăn gan uống máu người ko tanh thôi. Túm lại cũng là một phường Tống Giang nhưng máu hơn, quyết tâm làm phản đến cùng hay nói như ngôn từ hiện giờ là có tinh thần cách mạng triệt để hơn; hoặc là một loại Phương Lạp nhưng số đỏ hơn, ko bị triều đình bóp chết nên từ từ nuốt được thiên hạ. Thế nên rỉ tai đời Tống mà thằng Chương Chu Thành Tổ nhà Minh nó mới rồ lên, bắt bạn Am bỏ ngục là vì vậy, vì nó thấy trong hình ảnh Tống Giang, Lý Quỳ, Thời Thiên có hình ảnh của nó. Sau này bạn Mao cũng phát động trào lưu Phê Tống Giang cũng rứa, chẳng qua thấy tôi cũng lưui manh thế thì phải phê chứ ko thì mất uy tín lãnh đạo… Giá trị của Thuỷ Hử là ở đoạn đấy cụ ạ.

Cụ phân tích hay đấy, thời nhà cụ Chương có câu: muốn làm quan, đốt nhà phóng hoả nhận chiêu an. Cụ Am cũng chỉ muốn tả rõ cái bi, cái bạo liệt đằng sau mấy câu văn vần đó. Thế nhưng, cụ Am lại dựa vào những chuyện kể dân gian sẵn có nên cùng với văn tài riêng mình, cụ đã dựng lên một tượng đài những kỳ nhân tráng liệt vừa hung bạo vừa đau đớn đến tột cùng:
Cái đau của cụ Giang là nỗi đau của một cán bộ mất biên chế
Cái đau của Lâm xung là cái đau của một hán tử gặp hoạ tán gia thiệt thê, coi như tuyệt tự.
Cái đau của Lý Quỳ là cái đau của một thành viên xã hội không xem là người, chỉ biết uống rượu đánh bạc làm vui, sống đời bản năng, lâu dần coi những hạng xung đột với tôi cũng khôgn phải là người nữa, tiện là chén tốt.

Ngoài ra còn những cái đau khác do luật pháp dựa vào sự bênh thằng cướp giỏi, cướp có văn hoá

như của Dương Hùng hay Dương Chí thì là hậu quả đương nhiên và không thật bi phẫn như mấy cụ kia.
Tức thị nà như anh Lo Ton tức Lỗ Tấn đại nhân đã nói: sử Tàu cơ bản là chỉ nằm trong mấy chữ “ăn thịt người”, ấy là vì bọn thống trị Tàu cơ bản không coi dân là người, chỉ xem là tiểu nhân/sub-human thôi.

Điên cả mà.

Bản thân lương sơn trong lịch sử dân tộc bản địa là thất bại. Vậy cụ là tác giả cụ tính bịa đặt lịch sử dân tộc bản địa chém cho nó thành công xuất sắc thay triều hoán vị à? Loại truyện tào lao đó ai đọc?
Cụ không thể có kết cục nào hay hơn thủy hử đâu.

Thủy hử kết rất hay có đứa chết trận có đứa bỏ đi có người quy ẩn có người làm nghề cũ có người về triều. Kết cục hợp lý. Những kẻ làm ác như lý quỳ bị chính người nó phục nhất là tống giang giết. Ngô dụng chuyên mưu hèn kế bẩn hại người thì trơ mắt nhìn lương sơn tan rã rồi treo cổ. Lư nghĩa tống giang thích về triều thì bị đầu độc. Bọn ăn thịt người như tôn thanh mẫu dạ xoa yến thuận đều chết thãm. Còn bọn còn sót lại đều nhận kết cục xứng danh. Người khôn thì bỏ đi…

Ất toàn đọc sử nửa mùa nên bị ngộ độc chữ Tàu nặng : cái phần nhân quả báo ứng Ất nói là phần hậu Thuỷ Hử Kim Thánh Thán đã gọt phắt đi vì biết thừa đó là mấy quan cắm thêm vào, trọn vẹn có thể qua tay họ Thi.
Lời bình Kim Thánh Thán cứ chưởi ống Giang nhèm nhèm cũng vì biết được cái mẹo lên vua của mấy anh thảo khấu có chữ, kiểu như cụ Ánh nhà Ất đấy

À quên Ánh cõng rắn xem ra không tự tay làm ra cái gì, so ống Giang thấp hơn 1 bậc

Lương sơn hư cấu bỏ m ẹ.
Suy cho cùng, cũng là một đám lục lâm thảo khấu.
Hỏi như cụ chẳng khác nào bảo Nam Cam với mafia Nga anh nào có tuổi so với anh nào?
Làm sao mà so sánh được.

Chỉ ghét cái kiểu tư duy: lục lâm thảo khấu tàu thì dưts khoát phải hơn lục lâm thảo khấu Việt Nam.

Lục lâm việt chỉ nổi loạn ở địa phương nhỏ. Quy mô sao so đc với bọn bên tàu

Ở cõi ô ép này còn có những thằng bị khùng nặng lắm luôn.
Cứ cái chủ đề nào nó cũng cố ý lôi nguyễn ánh vào.

Chưa khùng bằng có tay lập cả chục thớt về Ánh, chục thớt về cụ Huệ

Thôi thì thỉnh thoảng gặp phải cho tí vắc xin chữa bệnh rồ hero, những cụ ông cụ bà khác thông cảm

Cuối cùng, em xin tán rộng ra tí chút, nhân tiện phê cụ Át một tí ạ. Như trên cụ bẩu, thằng Tiên Lữ Phụng là chiến thần đệ nhất thời Đông Hán kô ai dám cãi, em thì nghĩ dư lày: cụ trọn vẹn có thể ko dám cãi, em thì ko buồn cãi, chứ nhìn sơ sơ trong 3 quốc đầy cụ dám cãi đấy ợ. Cùng thời thì bạn Phi trâu tức thị Đức Trương Dực nước Yên chả chửi thẳng mặt là gia nô ba họ, bem một lần ở Hổ lao quan chưa đã, về Từ Châu Tân Dã mấy lần cà khịa bem tiếp mà thằng Bố có dám đâu, quay ra giở tiểu xảo bắn kích bắn kiếc để lòe… bạn Quan công công thì thâm trầm hơn, vuốt tí dâu dia ko nói chứ trong bụng chắc cũng khinh như mẻ. Ừ thì một con nghẽo lông đỏ tung hoành trong đám quân trăm vạn, một cây phuốc xét Phương Thiên đánh khắp 18 lộ chư hầu… rồi sao, bị 3 cái thằng tôm tép Tục Ngụy, Hiến Tống, Thành Hầu nó trói như trói con lợn, ra trước Toà án nhân dân huyện thì mếu máo xin tha chết, lạt buộc có tí chút mà kêu váng lên là trói chặt…

Kém tí tuổi thì cụ không đủ can đảm cãi chứ em nghĩ, bạn Khang Hứa Trọng mèo điên, bạn Vi Điển chó dại nhà Tào, sau tí nữa thì bạn Khởi Mã Mạnh con cháu bạn Viện Phục Ba chuyên nghề bóp vếu chị em nhà người ta, hay bạn Ương Văn A… mấy bạn đấy mà bảo Bố ngồi mâm trên thì những bạn ấy không phục. Đơn giản thôi ạ, chưa đánh với bố được một trận ra môn ra khoai thì tuổi éo gì mà vỗ ngực xưng Bố? Xiên trộm được bạn Trác một nhát thì bị mấy thằng lìu tìu Thôi Lý, Dĩ Quách nó lùa cho chạy như vịt, đến nỗi bác bố vợ hờ là cụ Doãn còn phải nhảy cầu, anh hùng giề, chiến thần võ thánh cái giề?

Nên thôi cụ ạ, truyện Tầu nó mê hoặc là vì mấy bạn tiểu thuyết gia Am Thi Nại, Trung La Quán nó nói phét thành thần, chém gió thành bão, đại khái nói như cụ Điền Nguyễn Tiên tức Dzu nhà mình là “mua vui cũng rất được một vài trống canh”, chứ cứ tích phân ra thì cụ khen hết lời cũng không sai, mà em chửi thậm tệ nghe cũng luôn có thể có lý. chém đến không ngượng mồm, kiểu Hạng Võ cử đỉnh nghìn cân, hay bạn Quỳnh Tần đời Đường hai tay cầm hai cái dùi cui gọi sang mồm là cái gì Đồng giản, không thèm đánh mà cho con nghẽo quất đuôi phát là thằng tướng địch mũ mão giáp trụ khá đầy đủ phải nát sọ… chém mãi thành dai với dại, mua vui cho những cụ ông cụ bà mợ Ofun thế đủ rồi, ta dừng đây cụ nhể?

Dạ em hiện có mấy cuốn ebook thuộc loại novel thôi, nói về cụ William Marshall nhưng toàn tiếng Anh thôi ạ. Nếu cụ có nhã hứng đọc thì em lúc nào lục lại rồi xin gửi inbox hầu cụ. Nhân đề tài luận về anh hùng dũng sĩ Đông Tây, em vô tình phát hiện thấy có một cụ chả hiểu sao rất giống cụ Trường Quan nhà Thục Hán. Đố những cụ ông cụ bà (những cụ ông cụ bà thôi, chứ đề tài này chắc những mợ chả quan tâm), ấy là cụ nào? Ấy đó là cụ Richard the Lionheart, Cœur-de-Lion, Ri-sa Sư Tử Tâm, Ri-sa đệ nhất nhà Plantagenet, Richard D’Anjou… Gớm ngoại hiệu đọc lên nghe cũng xủng xoẻng chả kém gì những Hán Thọ với Đình Hầu… nhưng vẫn phải kê ra để phân biệt với một cụ khác, cũng là Richard Plantagenet nhưng là quận công York, đầu sỏ cánh Hồng Trắng, bố đẻ cụ Edward March, Edward đệ tứ vua nước Anh thời cuộc chiến tranh hoa hồng tiếp sau đó chừng hơn 2 thế kỷ. Em thì cứ hay gọi dân dã là cụ Dick-Tim-To. Đúng là ngẫu nhiên thế nào nhé, mà đọc CV của cụ này nhiều điều rất giống với cụ Trường Quan, cứ như thể cụ kia lúc bị Tôn Quyền thịt rồi thì đầu thai sang làm vua xứ Anh Cát Lợi vậy. Đây nhé, hai cụ này cùng sức mạnh hơn người, võ nghệ vô địch (tuy nhiên em thì nghĩ chuyện cụ Dick đáng tin hơn, chứ nghe cụ Trường cầm con phóng nặng gần tạ là đã có mùi Trọng Đài rồi…), mà còn giống nhau ở đoạn kiêu ngạo bố đời. Cụ Quan thì dưới mắt không người, coi anh hùng thiên hạ chả ra cái đếch gì; cụ Dick cũng ngạo cả châu Âu, coi Philip nước Pháp như trẻ con mà bóp mũi luôn cả cụ Beaumanoir, Grand Master của dòng Hiệp sĩ Thánh chiến, đương thời sẽ là tổ chức triển khai quân sự chiến lược đáng sợ nhất toàn thế giới Thiên Chúa.

Hai cụ này đều phải có vẻ như tốt bụng nhưng nóng tính, cục lên là bất kể. Cụ Quan thì dâng nước dìm chết cụ Đức Bàng, cụ Dick thì hào hiệp, thằng em mưu phản mấy lần vẫn tha, thế mà lên cơn phát thui luôn năm chục ngàn mạng nam phụ lão ấu, đàn bà trẻ con thành Antioch, sau cứ ân hận mãi.

Cả hai cụ đều cách này hoặc cách kia làm phá sản nước mình, cụ Quan thì làm mất đi Kinh Châu mà kế liên Ngô chống Tào phá sản, cụ Dick thì đơn thuần và giản dị, chuộc cụ ấy ra là nước Anh khánh kiệt. Hai cụ này sinh tiền tung hoành ngang dọc thế mà đều chết lãng xẹt, cụ Quan thì bị thằng tôm tép Phan Chương nó tóm còn cụ Dick thì đánh khắp sa mạc ko đối thủ cạnh tranh đối đầu cạnh tranh đối đầu, nhưng lại chết ở cái thành Limoges bé như cái đấu, đến nỗi đời sau cụ văn sĩ xứ Tô Cách Lan là Walter Scott phải cảm thán rằng :
“Sinh thời đánh khắp bốn phương,

Cuối đời chết gục xó tường phong rêu.”

Thật ra thì xét chi li cụ Dick nước Anh có vẻ như có văn hóa truyền thống hơn cụ Quan nước Tàu, tối thiểu là cái khoản sinh ngữ. Thấy bẩu, cụ này ngoài tiếng Pháp và thổ ngữ xứ Ăng zu quê nội ra thì còn nói tốt tiếng latin, tiếng Saxon của đám thần dân Anh Cát lợi, sau đi thánh chiến bên Phi lít tanh còn chém tiếng Ả rập như gió đến nỗi cụ Saladdin xứ Syria còn lác cả mắt. À, hình như lúc bị cầm tù bên Áo còn ra rả chửi tay bo với Quận công Leopold bằng tiếng Đức nữa, kinh phết. Nói về tinh thần hiệp sĩ thì cụ này khá, lúc bé theo thụ giáo cụ Guillaume Le Maréchal, cũng tức là cụ William Marshall Sư Tử Đỏ, hiệp sĩ vĩ đại nhất châu Âu đương thời. Sau cũng đủ nhã nhặn để nhận rằng mình ăn được cụ Marshall lúc đã về già, chứ khi cụ kia tráng niên thì chưa chắc. Chứ em chưa nghe cụ Quan ngoài tiếng Tàu ra thì còn nói thêm được tiếng Nhật hay Hàn, còn nếu 3 nước Ngụy-Thục -Ngô nói ba thứ tiếng rất khác nhau thì không kể.

Với đệ cụ Dick thì có vẻ như hoành hơn là đệ cụ Quan. Đệ cụ Dick, không nói về chức tước công hầu, cũng hết thảy đều là những hiệp sĩ tiếng tăm thân trải trăm trận, ví dụ cụ Henry Bohun, quận công Essex hay cụ John FizPatrick, bá tước Salisbury, hay một cụ (hư-cấu) là cụ Ivanhoe Bị ruồng bỏ, người Saxon

Chứ không như cụ Trường, chỉ có mỗi một thằng mặt trắng Quan Bình đứng khoanh tay, với một thằng mọi râu ria Châu Thương cầm cái mác… hầu hai bên.
Full tiếng Anh thì e chệu rồi, chắc sau này còn có thời hạn mới nghiền ngẫm được ợ, tks cụ.
Ko tương quan nhưng theo cụ trong Tam Quốc, ai là mưu sĩ số 1?

Cuối cùng, em xin tán rộng ra tí chút, nhân tiện phê cụ Át một tí ạ. Như trên cụ bẩu, thằng Tiên Lữ Phụng là chiến thần đệ nhất thời Đông Hán kô ai dám cãi, em thì nghĩ dư lày: cụ trọn vẹn có thể ko dám cãi, em thì ko buồn cãi, chứ nhìn sơ sơ trong 3 quốc đầy cụ dám cãi đấy ợ. Cùng thời thì bạn Phi trâu tức thị Đức Trương Dực nước Yên chả chửi thẳng mặt là gia nô ba họ, bem một lần ở Hổ lao quan chưa đã, về Từ Châu Tân Dã mấy lần cà khịa bem tiếp mà thằng Bố có dám đâu, quay ra giở tiểu xảo bắn kích bắn kiếc để lòe… bạn Quan công công thì thâm trầm hơn, vuốt tí dâu dia ko nói chứ trong bụng chắc cũng khinh như mẻ. Ừ thì một con nghẽo lông đỏ tung hoành trong đám quân trăm vạn, một cây phuốc xét Phương Thiên đánh khắp 18 lộ chư hầu… rồi sao, bị 3 cái thằng tôm tép Tục Ngụy, Hiến Tống, Thành Hầu nó trói như trói con lợn, ra trước Toà án nhân dân huyện thì mếu máo xin tha chết, lạt buộc có tí chút mà kêu váng lên là trói chặt…

Kém tí tuổi thì cụ không đủ can đảm cãi chứ em nghĩ, bạn Khang Hứa Trọng mèo điên, bạn Vi Điển chó dại nhà Tào, sau tí nữa thì bạn Khởi Mã Mạnh con cháu bạn Viện Phục Ba chuyên nghề bóp vếu chị em nhà người ta, hay bạn Ương Văn A… mấy bạn đấy mà bảo Bố ngồi mâm trên thì những bạn ấy không phục. Đơn giản thôi ạ, chưa đánh với bố được một trận ra môn ra khoai thì tuổi éo gì mà vỗ ngực xưng Bố? Xiên trộm được bạn Trác một nhát thì bị mấy thằng lìu tìu Thôi Lý, Dĩ Quách nó lùa cho chạy như vịt, đến nỗi bác bố vợ hờ là cụ Doãn còn phải nhảy cầu, anh hùng giề, chiến thần võ thánh cái giề?

Nên thôi cụ ạ, truyện Tầu nó mê hoặc là vì mấy bạn tiểu thuyết gia Am Thi Nại, Trung La Quán nó nói phét thành thần, chém gió thành bão, đại khái nói như cụ Điền Nguyễn Tiên tức Dzu nhà mình là “mua vui cũng rất được một vài trống canh”, chứ cứ tích phân ra thì cụ khen hết lời cũng không sai, mà em chửi thậm tệ nghe cũng luôn có thể có lý. chém đến không ngượng mồm, kiểu Hạng Võ cử đỉnh nghìn cân, hay bạn Quỳnh Tần đời Đường hai tay cầm hai cái dùi cui gọi sang mồm là cái gì Đồng giản, không thèm đánh mà cho con nghẽo quất đuôi phát là thằng tướng địch mũ mão giáp trụ khá đầy đủ phải nát sọ… chém mãi thành dai với dại, mua vui cho những cụ ông cụ bà mợ Ofun thế đủ rồi, ta dừng đây cụ nhể?

Dực đức tuổi gì đòi chơi anh bố? Lần nào cương anh bố cũng đều nhờ lưu bị đánh chiêng thu quân.
Anh vũ râu dài nổi tiếng kiêu ngạo không thèm giết kẻ ngã ngựa mà phải xông vào 2 đánh 1 với anh bố là đủ biết lúc đó anh dực đức sắp toi rồi.

Kiểu viết tiểu thuyết chương hồi của tàu là nhiều tiểu truyện lồng trong một đại truyện, mỗi tiểu truyện thường triệu tập vào một trong những-hai nhân vật giữa vô số nhân vật trong cả đại truyện. Khi triệu tập mô tả một nhân vật, tác giả tàu chả ngại ngần gì mà ko múa bút tung hoành, nên trong phạm vi tiểu truyện của nhân vật đấy thì thường là người đọc có cảm hứng y tựa như thiên hạ vô địch vậy, mà thường là chả có logic mẹ gì khi liên hệ với những tiểu truyện khác cả. Chính vì vậy mà những vướng mắc kiểu như cụ thớt đưa ra, ví dụ: ai là mãnh tướng đệ nhất thiên hạ trong Tam Quốc? Ai là đệ nhất dũng sĩ Tùy Đường?… kiểu gì rồi cũng tiếp tục đã có được câu vấn đáp ở đầu cuối là Sôngôku hoặc là Tề Thiên Đại Thánh…

Theo cụ thì ai là mạnh nhất trong Thủy Hử ạ?

Page 19

Đạo diễn là mạnh nhất ạ, thích đồng chí nào chết, chết thế nào, thậm chí còn chết đi sống lại đều được ạ. Chả cần dùng võ thuật, chỉ dùng tay chỉ một chiếc là chết…

Tống giang

Đạo diễn là mạnh nhất ạ, thích đồng chí nào chết, chết thế nào, thậm chí còn chết đi sống lại đều được ạ. Chả cần dùng võ thuật, chỉ dùng tay chỉ một chiếc là chết…

Nhân vật trong truyện mừ mợ. Em cho ai có quyền cho kẻ khác chít mà k kẻ nào trọn vẹn có thể can đc đó là mạnh nhứt ạ.

Ngày xưa, lần thứ nhất em được xem Thủy Hử qua băng video.
Em nhớ thời đó rạp Q.. Đống Đa cũng đang chiếu Thủy Hử phim nhựa nhưng tình tiết và nhân vật khác hoàn toàn video của TVB.
Đấy là em nghe những anh lớn đi xem rạp kể lại.
Video Thủy Hử hồi đó của TVB hay quá. Thang Chấn Nghiệp đóng Yến Thanh.

Còn ông gì diễn viên nổi tiếng của TVB đóng Lâm Xung vs Cao Cầu thì em k nhớ tên.

Phim đó hay nhỉ bác ! Mà em nhớ không nhầm thì phim đó là phim “ Lâm Xung ” ạ. Phim đa phần xoay quanh nhân vật Lâm Xung do Cao Hùng thủ vai. Thang Chấn nghiệp vào vai Yến Thanh cũng hay. A hi

Bin Laden No.1

Theo cụ thì ai là mạnh nhất trong Thủy Hử ạ?

Dạ em thì thấy mạnh nhất Thủy Hử là tay này, Thánh thủ thư sinh Nhượng Tiêu. Thằng cu này là kế toán trưởng kiêm thủ quỹ tiền lương của tập đoàn lớn lớn giang hồ xã hội đen Lương Sơn Bạc, hàng tháng đám Cái (con) Tiều, Giang Tống Kịp Thời những thứ những thứ đều phải đến xếp hàng để nó phát lương hết. Nó mà không phát lương thì ngày hôm sau Tòng Võ, Lỗ Thâm lấy đâu tiền uống rượu, Quỳ Lý lấy đâu mà lô đề xóc đĩa, còn Thanh Yến thì chịu chết không ra Quất Lâm Tự phịch bạn Xư Xư Lý được…

Dạ em thì thấy mạnh nhất Thủy Hử là tay này, Thánh thủ thư sinh Nhượng Tiêu. Thằng cu này là kế toán trưởng kiêm thủ quỹ tiền lương của tập đoàn lớn lớn giang hồ xã hội đen Lương Sơn Bạc, hàng tháng đám Cái (con) Tiều, Giang Tống Kịp Thời những thứ những thứ đều phải đến xếp hàng để nó phát lương hết. Nó mà không phát lương thì ngày hôm sau Tòng Võ, Lỗ Thâm lấy đâu tiền uống rượu, Quỳ Lý lấy đâu mà lô đề xóc đĩa, còn Thanh Yến thì chịu chết không ra Quất Lâm Tự phịch bạn Xư Xư Lý được…

Kiến văn cụ hạn hẹp. Thằng Tiêu Nhượng sợ thằng Thời Thiên lắm. Tiêu Nhượng chờ tay kia ngủ rồi mới dám ngủ.

Thời Thiên thì sợ em với Lý Quỳ vi hai đại ca nóng tính!

Cái này em không rõ nhưng tiện thể hỏi Đề Hạt, thế thằng Thanh nó đi ăn lẻ có lúc nào nó rủ Đề Hạt đại nhân đi cùng không ợ?

Vương tiến là bạn lâm xung còn chu đồng là thầy của tuấn nghĩa lâm xung và sử văn cung. Sau có thêm nhạc phi. Chuyện ông dạy lỗ đạt là không tồn tại.
Ngoài ra còn tồn tại mỹ nhiệm công chu đồng là bạn của tống giang và lôi hoành

Chu Đồng với Lôi Hoành là sai nha của huyện (thấy 2 ông này tuổi sàn sàn nhau và cũng sàn sàn Lư Tuấn Nghĩa) làm thế nào lại là thầy của Lư được nhỉ?

Chả thằng đ éo nào mạnh. Một đám giặc cỏ cướp của giết người đốt nhà, chả có cái gì đáng để tự hào.

trong thủy hử manh nhất là phan kim liên . cứ nhắc tới em này là em phọt mẹ nó ra ko kìm đc

Page 20

Vote cho Lâm xung, lâm giáo đầu

Rồi nữa, thằng Thâm Lỗ đánh một thằng côn đồ có số má thấp hơn, cứu được 2 bố con một người lương thiện thì thằng Tòng Võ bạn nó thịt một lèo mười mấy người vô tội làm ôsin nhà Trương Đô Giám; thằng Thuận Yến giết cả nhà của bạn gì làm nghề lang băm, hồi nào em cũng ko nhớ. Rồi thằng Qùy Lý thì nổi tiếng lạm sát người vô tội, cướp pháp trường ở Giang Châu nó chả chém nhầm bao dân thường… anh cái gì, hùing cái gì???
Đói đến mức phải ăn thịt người thì thằng Tầu nổi cmn tiếng trong lịch sử dân tộc bản địa rồi, nhưng thằng Thịt Viên Tử Thanh Trương với con vợ nó có đói đâu? Nó làm bánh bao nhân thịt người là bán lấy lãi, đấy là tội gian thương, mà sơ chế thế nào để sót cả sợi lông b. trong nhân bánh để thằng Tòng Võ nó bắt được, đấy là tội vi phạm bảo vệ an toàn và uy tín vệ sinh thực phẩm. Hảo hán gì, thằng Cẩm Mao Hổ Thuận Yến nó đói lúic nào, nó uống rượu say mổ bụng lấy gan con nhà người ta nấu canh giải rượu, ấy là thú vật chứ người gì, nói chi đến anh mới chả hùng???

Nghe cụ phân tích cũng thấy hay hay nhưng mà cụ toàn nói cái ai cũng phân tích được. Em thấy hình như cụ quên mất cái cơ bản nhất của Thủy Hử là truyện dã sử. Ko phải lịch sử dân tộc bản địa mà cũng ko phải hiện thực mà cụ đem so với Walter Scott hay gì gì đó
Khi đọc truyện người ta hoà mình vào cái không khí mà ông tác giả ông ý vẽ ra chứ ko ai lại đi lấy hiện thực mình đang sống để quy chiếu mẩu chuyện cả. Ví dụ cái loại người nào mà giết người qua đường làm cho vào bánh bao nhân thịt! Chuyện chém giết trong Thuỷ Hử nó có tính ước lệ và là cách xây dựng nhân vật của ông tác giả chứ ko phải kiểu mạng đổi mạng như trong Bao Công đâu ạ. Nếu ko thì bọn 108 đấy mang ra cẩu đầu trảm hết rồi lấy đâu nhân vật mà dựng truyện nữa

Túm váy lại là đọc qua những comment thấy có comment của cụ là trong số đáng đọc nhưng cụ so sánh nhiều cái chân phương quá nên em phản biện chút.

Chỉ là đám giặc cướp tầm thường, không đưa ra được khẩu hiệu gì, mục tiêu gì tốt đẹp cả. Lưu Bị nhà nghèo rách nát, toàn đi chém gió, ở đầu cuối vẫn vớ đc mấy miếng đất chó ăn đá gà ăn sỏi là nhờ cái chí của nó không thường, như Tào Tháo từng nhận xét. Cái chí muốn nhất thống thiên hạ, muốn cho thiên hạ ấm no thái bình, cái chí ấy chỉ có Tào và Lưu là có thôi.

Chỉ là đám giặc cướp tầm thường, không đưa ra được khẩu hiệu gì, mục tiêu gì tốt đẹp cả. Lưu Bị nhà nghèo rách nát, toàn đi chém gió, ở đầu cuối vẫn vớ đc mấy miếng đất chó ăn đá gà ăn sỏi là nhờ cái chí của nó không thường, như Tào Tháo từng nhận xét. Cái chí muốn nhất thống thiên hạ, muốn cho thiên hạ ấm no thái bình, cái chí ấy chỉ có Tào và Lưu là có thôi.

Cụ đang nhầm sang Tam Quốc à
Thế anh Lưu Bang cũng luôn có thể có khá gì hơn đâu

Cụ đang nhầm sang Tam Quốc à
Thế anh Lưu Bang cũng luôn có thể có khá gì hơn đâu

Lưu Bang xuất thân giông giống Thác tháp thiên vương Tiều Cái. Nhưng chí lớn trùm thiên hạ, lại gặp thiên thời địa lợi nhân hoà nên thành vua.

Tiều Cái chết sớm không tính, còn thằng cha Tống Giang kế nghiệp lãnh đạo LSB nhưng mơ ước lớn lao cả đời chỉ là có chức quan nhỏ để thể hiện lòng trung quân ái quốc thì chỉ có nước bốc mứt ăn vã.

Lưu Bang xuất thân giông giống Thác tháp thiên vương Tiều Cái. Nhưng chí lớn trùm thiên hạ, lại gặp thiên thời địa lợi nhân hoà nên thành vua.

Tiều Cái chết sớm không tính, còn thằng cha Tống Giang kế nghiệp lãnh đạo LSB nhưng mơ ước lớn lao là có chức quan nhỏ để thể hiện lòng trung quân ái quốc thì chỉ có nước bốc mứt ăn vã.

Xuất thân nông dân và khởi nghĩa vì nông dân chỉ có tàn
Nhớ Thái Bình thiên quốc cũng vậy

Tây Sơn bên ta cũng vậy

Lưu Bang xuất thân giông giống Thác tháp thiên vương Tiều Cái. Nhưng chí lớn trùm thiên hạ, lại gặp thiên thời địa lợi nhân hoà nên thành vua.

Tiều Cái chết sớm không tính, còn thằng cha Tống Giang kế nghiệp lãnh đạo LSB nhưng mơ ước lớn lao cả đời chỉ là có chức quan nhỏ để thể hiện lòng trung quân ái quốc thì chỉ có nước bốc mứt ăn vã.

Tiều cái cũng chỉ muốn tìm chỗ trốn quan lại chí có mong ước mưu phản đâu.
Mỗi anh lý quỳ muốn đại ca làm nhà vua.

Mà ko có tống giang dụ chỉ mình tiều cái có mứt mà đám tinh hoa sau này lên lương sơn

Làm cái gi cũng vậy, có thăng có chữ nó chống sống lưng đằng sau cho mới khá lên được. Như Lý Công Uẩn có tay sư trọc gì đó, Lưu Bang thì tin Trương Lương hơn hết cha mẹ nói gì rồi cũng gật, Tào dùng Quách Gia, cả 1 đám cướp như L Sơn thì làm ăn đc gì. Chẳng qua thời loạn gặp may. Thang Hoa Ky nó hơn, nó cai trị các dân tộc khác là đúng thôi, vì nó kêu gọi bình đẳng giữa người với người, cho người ta tự do dân chủ.

Tiều cái cũng chỉ muốn tìm chỗ trốn quan lại chí có mong ước mưu phản đâu.
Mỗi anh lý quỳ muốn đại ca làm nhà vua.

Mà ko có tống giang dụ chỉ mình tiều cái có mứt mà đám tinh hoa sau này lên lương sơn

Giống nhau cái xuất thân thôi cụ, đại ca xã hội thâm một vùng tụ tập được mấy thằng đàn em võ biền dưới trướng.

Chứ chí hướng thì rất khác nhau xa lắm.

Giống nhau cái xuất thân thôi cụ, đại ca xã hội thâm một vùng tụ tập được mấy thằng đàn em võ biền dưới trướng.

Chứ chí hướng thì rất khác nhau xa lắm.

Thật ra nói cho đúng để lật đổ 1 vương triều sau thời Đường bằng khởi nghĩa là hơi khó
Chỉ có tụi Mông Thát, Mãn Thanh mới làm được điều này

Còn khởi nghĩa thất bại hết, Minh Thành Tổ thì có cái lợi hơn là lật đổ Nguyên không phải dân hán

Thật ra nói cho đúng để lật đổ 1 vương triều sau thời Đường bằng khởi nghĩa là hơi khó
Chỉ có tụi Mông Thát, Mãn Thanh mới làm được điều này

Còn khởi nghĩa thất bại hết, Minh Thành Tổ thì có cái lợi hơn là lật đổ Nguyên không phải dân hán

Minh thái tổ, Còn thành tổ là chu đệ.
Anh mao cũng tính là khởi nghĩa lông dân đấy

Mạnh nhất là ông Thi Nại Am. Ông ý thích thằng nào chết là thằng đấy đếch sống được nhá

Làm cái gi cũng vậy, có thăng có chữ nó chống sống lưng đằng sau cho mới khá lên được. Như Lý Công Uẩn có tay sư trọc gì đó, Lưu Bang thì tin Trương Lương hơn hết cha mẹ nói gì rồi cũng gật, Tào dùng Quách Gia, cả 1 đám cướp như L Sơn thì làm ăn đc gì. Chẳng qua thời loạn gặp may. Thang Hoa Ky nó hơn, nó cai trị các dân tộc khác là đúng thôi, vì nó kêu gọi bình đẳng giữa người với người, cho người ta tự do dân chủ.

Hoa kỳ nó mạnh vì anh oasington anh ấy không làm vua mà mấy năm tiếp theo anh về cho thằng khác lên.
Và anh vận dụng thể chế cộng hoà nghị viện của la mã vào trị quốc

Page 21

E chịu, e nhường cụ dưới vậy

Đọc Thủy Hử từ bé và cho tới tận hiện giờ vẫn chỉ thích mỗi lãng tử Yến Thanh, bọn đầu lĩnh Lương Sơn khác toàn lũ lỗ mãng, ngu trung cả

E thích nhất Kim Liên

Iem nghĩ là Phan Kim Liên ạ

Em nghĩ mạnh nhất là ““Tứ đại ác nhân” Dương Tiễn – Cao Cầu – Đồng Quán – Sái Kinh.

Toàn cao tuổi

Thời Tống có lẽ rằng là thời mà triều đình yếu nhất trong lịch sử dân tộc bản địa Trung Quốc, ít ra là về mặt quân đội. Bị những nước đàn em như Liêu, Hạ, Nguyên Mông ăn hiếp suốt, Kiêu binh, giặc cỏ nổi lên không dẹp nổi. Còn nói về người mạnh nhất theo phóng tác của anh La Thứ thì em muốn sở hữu kỹ năng của anh Thuận nhất, anh ấy trọn vẹn có thể nằm ngủ dưới nước 3 ngày 3 đêm hãi thật, Không biết so với anh Yết Kiêu bên mình thì ai hơn.

Cụ chả đọc lịch sử dân tộc bản địa rồi. Vua thời Thủy Hử là Tống Huy Tông, 1 trong những những nhà vua ươn hèn và nhục nhã nhất lịch sử dân tộc bản địa Trung Quốc. Khi bị quân Kim tiến công vì sợ hãi đã nhường ngôi cho con để lên làm Thái Thượng Hoàng, xin cống nạp, cầu hòa quân Kim mà không được. Sau quân Kim tràn vào thành bắt cả hai bố con, phế xuống làm thường dân không cho dùng đồ hoàng gia mà phải mặc quần áo như dân thường. Bị đưa về kinh đô của nước Kim sống lưu vong cho tới lúc chết.
Sự kiện này trong sử sách Trung Quốc gọi là yếu tố kiện Tĩnh Khang mà người Hán luôn xem là mối nhục khó quên


Tải thêm tài liệu tương quan đến nội dung bài viết Nhân vật được yêu thích nhất trong Thủy Hử

Game
Nhân vật

Reply
1
0
Chia sẻ

đoạn Clip hướng dẫn Chia Sẻ Link Cập nhật Nhân vật được yêu thích nhất trong Thủy Hử ?

– Một số Keywords tìm kiếm nhiều : ” Video full hướng dẫn Nhân vật được yêu thích nhất trong Thủy Hử tiên tiến và phát triển nhất , Share Link Down Nhân vật được yêu thích nhất trong Thủy Hử “.

Thảo Luận vướng mắc về Nhân vật được yêu thích nhất trong Thủy Hử

Bạn trọn vẹn có thể để lại Comments nếu gặp yếu tố chưa hiểu nha.
#Nhân #vật #được #yêu #thích #nhất #trong #Thủy #Hử Nhân vật được yêu thích nhất trong Thủy Hử