Kinh Nghiệm về Cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng xác lập lực lượng của cách mạng Việt Nam là Mới Nhất

Cập Nhật: 2022-01-25 12:42:05,Bạn Cần kiến thức và kỹ năng về Cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng xác lập lực lượng của cách mạng Việt Nam là. Bạn trọn vẹn có thể lại phản hồi ở phía dưới để Ad đc lý giải rõ ràng hơn.

621

Mục lục

  • 1 Cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam (2-1930)
  • 2 Luận cương chính trị của Đảng Cộng sản Đông Dương (10-1930)
  • 3 Chính cương của Đảng Lao động Việt Nam (2-1951)
    • 3.1 Cương lĩnh xây dựng giang sơn trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội của Đảng Cộng sản Việt Nam (6-1991)
    • 3.2 Cương lĩnh xây dựng giang sơn trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ trợ update, tăng trưởng năm 2011)
    • 3.3 Tham khảo

Các cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam

Từ ngày xây dựng đến nay, dưới những hình thức và tên thường gọi rất khác nhau, Ðảng ta đã năm lần phát hành cương lĩnh hoặc những văn bản có tính cương lĩnh. Mỗi cương lĩnh đều tiềm ẩn những giá trị nội dung, ý nghĩa lớn lao riêng và có vai trò lịch sử dân tộc bản địa trọng đại so với vận mệnh của dân tộc bản địa ta.

* Chánh cương vắn tắt, sách lược vắn tắt (tháng hai năm 1930)

Tóm lược đại ý quan trọng trong bài

  • Mục lục
  • Các cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam
  • Hoàn cảnh Ra đời của cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng
  • GIÁ TRỊ CỦA CƯƠNG LĨNH CHÍNH TRỊ ĐẦU TIÊN CỦA ĐẢNG

  • Sự hình thành, tăng trưởng, hoàn thiện đường lối cách mạng giải phóng dân tộc bản địa của Đảng thời kỳ 1930-1945 ​

Cương lĩnh thứ nhất của Đảng do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc soạn thảo và được Hội nghị xây dựng Ðảng (tháng 2/1930) thảo luận, trải qua. Tuy ngắn gọn, chỉ có 282 chữ, nhưng Chánh cương đã xác lập rõ ràng nhiều yếu tố cơ bản về kế hoạch và sách lược của cách mạng Việt Nam.

Chánh cương chỉ rõ, về chính trị: Ðánh đổ ách thống trị của thực dân Pháp và quyết sách phong kiến, làm cho nước Việt Nam trọn vẹn độc lập, dựng ra chính phủ nước nhà công nông binh, tổ chức triển khai ra quân đội công nông.

Về kinh tế tài chính: Thủ tiêu hết những thứ quốc trái; tịch thu hết những sản nghiệp lớn (như công nghiệp, vận tải lối đi bộ, ngân hàng nhà nước…) của tư bản Pháp để giao cho chính phủ nước nhà công nông binh quản trị và vận hành; tịch thu ruộng đất của tư bản Pháp và đại địa chủ để làm của công chia cho dân cày nghèo, bỏ sưu thuế cho dân cày nghèo; mở mang tăng trưởng công nghiệp và nông nghiệp; thi hành luật ngày làm 8 giờ.

Về xã hội: Dân chúng được tự do tổ chức triển khai, nam nữ bình quyền, tiến hành phổ thông giáo dục theo công nông hóa.

Cùng với Chánh cương vắn tắt, Bác còn soạn thảo và được Hội nghị xây dựng Ðảng trải qua Sách lược vắn tắt, Chương trình vắn tắt, Ðiều lệ vắn tắt và Lời lôi kéo nhân ngày xây dựng Ðảng. Tất cả những tài liệu này đang trở thành những văn kiện quan trọng có tính tầm cỡ của Ðảng ta, xác lập đường lối kế hoạch, sách lược cơ bản của cách mạng Việt Nam và tôn chỉ, mục tiêu, nguyên tắc tổ chức triển khai và hoạt động giải trí và sinh hoạt của Ðảng Cộng sản Việt Nam.

* Luận cương chánh trị của Đảng Cộng sản Đông Dương (tháng 10 năm 1930)

Tháng 10/1930, sau 8 tháng Đảng Ra đời, Hội nghị lần thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương lâm thời có ý nghĩa như một Đại hội cũng tổ chức triển khai tại Hương Cảng do Đk trong nước bị đế quốc đàn áp khủng bố gắt gao trào lưu cách mạng. Hội nghị (họp từ thời gian ngày 14/10 đến 31/10/1930) trải qua bản Luận cương chánh trị, án nghị quyết của Trung ương toàn thể Đại hội nói về tình hình hiện tại ở Đông Dương và trách nhiệm cần kíp của Đảng, Điều lệ Đảng, hợp thành nội dung Cương lĩnh thứ hai của Đảng.

Bút tích trang đầu dự thảo Luận cương chánh trị của Đảng Cộng sản Đông Dương, tháng 10/1930. (Ảnh tư liệu)

Luận cương chánh trị của Ðảng Cộng sản Ðông Dương (còn được gọi là Luận cương cách mạng tư sản dân quyền) do đồng chí Trần Phú khởi thảo. Toàn bộ nội dung Luận cương chánh trị của Ðảng Cộng sản Ðông Dương là những tư tưởng cơ bản về tiềm năng, trách nhiệm và phương pháp đấu tranh cách mạng của Ðảng Cộng sản Ðông Dương; tiếp tục xác lập và bổ trợ update một số trong những yếu tố cốt lõi về con phố cách mạng của Việt Nam mà Chánh cương vắn tắt đã nêu.

Luận cương nhận định, trách nhiệm cốt yếu của cách mạng tư sản dân quyền ở việt nam là đánh đổ đế quốc chủ nghĩa Pháp, phong kiến và địa chủ, lập ra chính phủ nước nhà công nông, tịch thu ruộng đất của địa chủ trao cho nông dân; bãi bỏ những sưu thuế hiện thời, ngày làm công 8 giờ, cải tổ sinh hoạt cho thợ thuyền và những người dân lao động; xứ Ðông Dương trọn vẹn độc lập, thừa nhận dân tộc bản địa tự quyết; lập quân đội công nông; ủng hộ Liên Xô, link với giai cấp công nhân toàn thế giới và trào lưu cách mạng thuộc địa, bán thuộc địa…

Phương pháp đấu tranh của quần chúng là bãi công, bãi công thị oai, bãi công võ trang, tổng bãi công bạo động; phối hợp đòi quyền lợi hằng ngày như tăng tiền lương, bớt giờ làm, giảm thuế, chống thuế… với mục tiêu lớn của Ðảng là đánh đổ đế quốc, địa chủ phong kiến, giành độc lập, lập chính phủ nước nhà công nông.

Về vai trò lãnh đạo của Ðảng, Luận cương chỉ rõ: Ðiều kiện cốt yếu cho việc thắng lợi của cuộc cách mạng ở Ðông Dương là nên phải có một đảng cộng sản có đường lối chính trị đúng, có kỷ luật triệu tập, mật thiết liên lạc với quần chúng và từng trải tranh đấu mà trưởng thành. Ðảng là đội tiên phong của vô sản giai cấp lấy chủ nghĩa Các Mác và Lênin làm gốc, đại biểu cho quyền lợi chính và lâu dài cho toàn bộ giai cấp vô sản, lãnh đạo tranh đấu để đạt mục tiêu ở đầu cuối là chủ nghĩa cộng sản.

* Chính cương Đảng Lao động Việt Nam (tháng hai năm 1951)

Chính cương Ðảng Lao động Việt Nam do quản trị Hồ Chí Minh và Tổng Bí thư Trường Chinh chỉ huy soạn thảo và được Ðại hội II của Ðảng (tháng hai năm 1951) thảo luận, trải qua.

Chính cương chỉ rõ: trước lúc thuộc Pháp, xã hội Việt Nam cơ bản là một xã hội phong kiến, nông dân là giai cấp bị bóc lột nặng nề nhất. Từ khi thuộc Pháp, Việt Nam là một xã hội thuộc địa nửa phong kiến; giai cấp công nhân Việt Nam hình thành và trưởng thành nhanh; tư bản Việt Nam Ra đời nhưng bị tư bản độc quyền Pháp đè nén nên không tăng trưởng được. Khi Nhật xâm chiếm Việt Nam, quyết sách thuộc địa của Pháp ở Việt Nam cũng trở nên phát-xít hóa, làm cho nhân dân Việt Nam càng thống khổ hơn.

Vì vậy, trách nhiệm cơ bản của cách mạng Việt Nam là đánh đuổi đế quốc xâm lược, giành độc lập thống nhất thật sự cho giang sơn, xóa khỏi những di tích lịch sử phong kiến và nửa phong kiến, làm cho những người dân cày có ruộng, tăng trưởng quyết sách dân người chủ dân, gây cơ sở cho chủ nghĩa xã hội. Ðộng lực của cách mạng Việt Nam thời gian lúc bấy giờ là công nhân, nông dân, tiểu tư sản thành thị, tiểu tư sản trí thức, tư sản dân tộc bản địa, những thân sĩ yêu nước và tiến bộ; trong số đó nền tảng là công nhân, nông dân, trí thức; lực lượng lãnh đạo là giai cấp công nhân. Từ đó Chính cương xác lập: cách mạng Việt Nam lúc bấy giờ là một cuộc cách mạng dân tộc bản địa dân người chủ dân, tiến tới chủ nghĩa xã hội. Ðây là một cuộc đấu tranh lâu dài, trải qua nhiều quá trình, mỗi quá trình có một trách nhiệm trọng tâm, trước mắt là phải triệu tập sức hoàn thành xong giải phóng dân tộc bản địa.

Về quyết sách của Ðảng, Chính cương chỉ rõ: hoàn thành xong sự nghiệp giải phóng dân tộc bản địa, xóa khỏi phong kiến, tăng trưởng quyết sách dân người chủ dân, tiến lên chủ nghĩa xã hội. Chính sách kháng chiến là tiến hành một trận cuộc chiến tranh nhân dân toàn dân, toàn vẹn, trường kỳ, kháng chiến đến cùng để giành độc lập thống nhất cho Tổ quốc. Xây dựng cơ quan ban ngành dân người chủ dân nhờ vào Mặt trận dân tộc bản địa thống nhất trên cơ sở liên minh công nhân, nông dân, trí thức do giai cấp công nhân lãnh đạo.

Chính cương còn nêu những quan điểm cơ bản về xây dựng quân đội, tăng trưởng kinh tế tài chính tài chính, cải cách ruộng đất, tăng trưởng văn hóa truyền thống giáo dục, quyết sách so với tôn giáo, quyết sách dân tộc bản địa, quyết sách so với vùng tạm chiếm, quyết sách ngoại giao, quyết sách so với Việt kiều… Về ngoại giao, Chính cương xác lập nguyên tắc “tôn trọng độc lập, độc lập lãnh thổ, thống nhất vương quốc của nhau và cùng nhau bảo vệ hòa bình, dân chủ toàn thế giới, chống bọn gây chiến”; mở rộng ngoại giao nhân dân, tiếp xúc thân thiện với nhà nước nước nào tôn trọng độc lập của Việt Nam, đặt quan hệ ngoại giao với những nước đó theo nguyên tắc tự do, bình đẳng và có lợi cho toàn bộ hai bên, đấu tranh cho hòa bình toàn thế giới.

* Cương lĩnh xây dựng giang sơn trong thời kỳ quá độ lên CNXH (tháng 6 năm 1991)

Sau khi giang sơn thống nhất, non sông thu về một mối, toàn nước tăng trưởng CNXH, dưới sự lãnh đạo của Đảng, một lần nữa, nhân dân ta lại vượt qua thử thách hiểm nghèo. Mô hình xây dựng CNXH kiểu cũ bị sụp đổ tại TT của khối mạng lưới hệ thống XHCN. Chế độ chính trị ở Liên Xô, những nước XHCN ở Đông Âu sụp đổ. Là một vương quốc chưa tăng trưởng, lại vừa trải qua 30 năm cuộc chiến tranh, bị vây hãm cấm vận, Đảng ta đã vận dụng và tăng trưởng sáng tạo Chủ nghĩa Mác-Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh, tiến hành công cuộc thay đổi mở đầu từ Đại hội VI, năm 1986. Tại Đại hội VII, lần thứ nhất, Đảng ta đưa ra Cương lĩnh xây dựng giang sơn trong Đk hòa bình. Đó là “Cương lĩnh xây dựng giang sơn trong thời kỳ quá độ lên CNXH” năm 1991 (gọi tắt là Cương lĩnh năm 1991).

Cương lĩnh chỉ rõ tiềm năng và đặc trưng của xã hội XHCN mà nhân dân ta xây dựng, đó là một xã hội: Do nhân dân lao động làm chủ; có một nền kinh tế thị trường tài chính tăng trưởng cao dựa vào lực lượng sản xuất tân tiến và quyết sách công hữu về những tư liệu sản xuất đa phần; có nền văn hóa cổ truyền truyền thống tiên tiến và phát triển đậm đà truyền thống dân tộc bản địa; con người được giải phóng khỏi áp bức, bóc lột, bất công, tuân theo kĩ năng, hưởng theo lao động, có môi trường sống đời thường ấm no, tự do, niềm hạnh phúc, có Đk tăng trưởng toàn vẹn thành viên; những dân tộc bản địa trong nước bình đẳng, đoàn kết và giúp sức lẫn nhau cùng tiến bộ; có quan hệ hữu nghị và hợp tác với nhân dân toàn bộ những nước trên toàn thế giới.

Cương lĩnh cũng xác lập, quá độ lên CNXH ở việt nam là quy trình lâu dài, trải qua nhiều đoạn đường. Mục tiêu tổng quát phải đạt tới khi kết thúc thời kỳ quá độ là xây dựng xong về cơ bản những cơ sở kinh tế tài chính của chủ nghĩa xã hội, với kiến trúc thượng tầng về chính trị và tư tưởng, văn hóa truyền thống thích hợp, làm cho việt nam trở thành một nước xã hội chủ nghĩa phồn vinh.

Thực hiện Cương lĩnh, Đảng và nhân dân ta một mặt kiên trì tiềm năng và những nguyên tắc của CNXH, mặt khác quy đổi quy mô xây dựng giang sơn từ quy mô cũ với Nhà nước “chuyên chính vô sản”, “kinh tế tài chính kế hoạch hóa triệu tập quan liêu bao cấp” sang quy mô mới về CNXH. Về quyết sách chính trị, đó là quyết sách do “nhân dân lao động làm chủ”; về kinh tế tài chính, đó là nền “kinh tế tài chính sản phẩm & hàng hóa nhiều thành phần”…

* Cương lĩnh xây dựng giang sơn trong thời kỳ quá độ lên CNXH (bổ trợ update, tăng trưởng năm 2011)

Tại Đại hội XI, năm 2011, một lần nữa, Đảng ta trấn áp và điều chỉnh Cương lĩnh 1991. Cương lĩnh xây dựng giang sơn trong thời kỳ quá độ lên CNXH (bổ trợ update, tăng trưởng năm 2011) được xây dựng trên cơ sở tổng kết quy trình lãnh đạo cách mạng của Đảng, trực tiếp là tổng kết 20 năm tiến hành Cương lĩnh năm 1991, 25 năm công cuộc thay đổi, dự báo xu thế tăng trưởng của toàn thế giới, của giang sơn, đưa ra tiềm năng, phương hướng và những kim chỉ nan lớn tăng trưởng giang sơn trong thập niên thứ hai của thế kỷ XX với tầm nhìn đến thời gian giữa thế kỷ. Thực tiễn 10 năm qua đã chứng tỏ tính đúng đắn và giá trị to lớn, toàn vẹn về tư tưởng, lý luận, thực tiễn của Cương lĩnh 2011.

Cương lĩnh 2011 của Đảng Cộng sản Việt Nam không riêng gì có tiếp tục xác lập con phố XHCN, mà đưa vào văn kiện này những nội dung mới phù thích phù hợp với những xu thế lớn của thời đại. Đó là xu thế “hòa bình, độc lập dân tộc bản địa, dân chủ, hợp tác và tăng trưởng”, đồng thời, Cương lĩnh cũng chỉ ra những thử thách đang trình làng nóng bức trên toàn thế giới và khu vực. Đó là “… cuộc chiến tranh cục bộ, xung đột vũ trang… hoạt động giải trí và sinh hoạt can thiệp, lật đổ, khủng bố, tranh chấp lãnh thổ, biển, hòn đảo, tài nguyên và đối đầu quyết liệt về quyền lợi kinh tế tài chính”.

Theo thời hạn và tiến trình lịch sử dân tộc bản địa, mỗi Cương lĩnh của Đảng tiềm ẩn những giá trị nội dung và ý nghĩa lớn lao riêng. Các Cương lĩnh năm 1930 đã đưa tới ba cao trào cách mạng trong trong năm 30, 40 thế kỷ trước và thắng lợi huy hoàng của Cách mạng Tháng Tám 1945; đồng thời là cơ sở cho Đảng ta đưa ra đường lối kháng chiến toàn dân, toàn vẹn, trường kỳ, tự lực cánh sinh chống thực dân Pháp xâm lược.

Cương lĩnh năm 1951 kim chỉ nan cho quyết tâm đi đến thắng lợi trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, xây dựng miền Bắc XHCN, tạo tiền đề cho Đại hội III (9/1960) của Đảng đưa ra đường lối tiến hành đồng thời hai trách nhiệm kế hoạch triệu tập kháng chiến chống Mỹ, cứu nước hoàn thành xong cách mạng dân tộc bản địa dân chủ ở miền Nam trình làng suốt từ sau Hiệp định Giơnevơ (7/1954) đến năm 1975, giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc, toàn nước cùng quá độ lên CNXH.

Cương lĩnh năm 1991 là bước tăng trưởng, hoàn hảo nhất những Cương lĩnh trước đó của Đảng, mở đầu cho quy trình nhận thức khá đầy đủ hơn, ngày càng rõ ràng hơn về CNXH và xây dựng xã hội XHCN Việt Nam.

Cương lĩnh 2011 thể hiện niềm tin vững chãi của Đảng trên cơ sở khoa học, thực tiễn về tiềm năng, con phố tăng trưởng CNXH. Niềm tin của Đảng tạo thành niềm tin của đại hầu hết cán bộ, đảng viên, nhân dân; khắc phục cơ bản sự mơ hồ về yếu tố thay đổi thực ra và tiền đồ của chủ nghĩa tư bản, sự giao động, không tin về tương lai của CNXH. Đây là cơ sở quan trọng góp thêm phần củng cố sự thống nhất tư tưởng trong Đảng, sự đồng thuận xã hội.

Những điểm chung trong những Cương lĩnh của Đảng là tư tưởng nhất quán về kiểu cách mạng dân tộc bản địa dân chủ Việt Nam tất yếu đến cách mạng XHCN, độc lập dân tộc bản địa gắn với CNXH; nhân dân là động lực cách mạng; Đảng Cộng sản lãnh đạo cách mạng; Nhà nước, nhà nước, quân đội của nhân dân; xây dựng nước Việt Nam hòa bình, thống nhất dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công minh, văn minh./.

Theo TTXVN

Hoàn cảnh Ra đời của cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng

– Cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng được đưa ra tại Hội nghị hợp nhất của tổ chức triển khai Cộng sản trong nước có ý nghĩa như Đại hội để xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam. Hội nghị do đồng chí Nguyễn Ái Quốc, đại biểu Quốc tế Cộng sản triệu tập và chủ trì, cùng với việc tham gia chính thức của hai đại biểu Đông Dương Cộng sản Đảng (06/1929); 02 đại biểu của An Nam Cộng sản Đảng (10/1929) và một số trong những đồng chí Việt Nam hoạt động giải trí và sinh hoạt ngoài nước.

– Hội nghị họp bí mật ở nhiều vị trí rất khác nhau trên bán hòn đảo Cửu Long, từ thời gian ngày thứ 6/06 – 07/02/1930, đã thảo luận quyết định hành động xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam và nhất trí trải qua 07 tài liệu, văn kiện, trong số đó có 04 văn bản:

+ Chính cương vắn tắt của Đảng.

+ Sách lược vắn tắt của Đảng.

+ Chương trình tóm tắt của Đảng

+ Điều lệ vắn tắt của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Hợp thành nội dung Cương lĩnh chính trị của Đảng. Tất cả những tài liệu, văn kiện nói trên đều do Nguyễn Ái Quốc khởi thảo dựa vào cơ sở vận dụng chủ nghĩa Mác – Lênin, đường lối Đại hội VI (1928) của Quốc tế Cộng sản; nghiên cứu và phân tích những Cương lĩnh chính trị của những tổ chức triển khai cộng sản trong nước, tình hình cách mạng toàn thế giới và Đông Dương.

– Dù là vắn tắt, tóm tắt, tuy nhiên nội dung những tài liệu, văn kiện đa phần của Hội nghị được sắp xếp theo một logic hợp lý của một Cương lĩnh chính trị của Đảng.

GIÁ TRỊ CỦA CƯƠNG LĨNH CHÍNH TRỊ ĐẦU TIÊN CỦA ĐẢNG

Mùa xuân năm 1930, Đảng Cộng sản Việt Nam Ra đời, ghi lại bước ngoặt vĩ đại trong tiến trình cách mạng Việt Nam. Với Cương lĩnh chính trị đúng đắn, Đảng đã lãnh đạo dân tộc bản địa Việt Nam vượt qua bao trở ngại giành từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Đã 91 năm trôi qua, nhưng những ý nghĩa lịch sử dân tộc bản địa trọng đại và giá trị chỉ huy thực tiễn to lớn của Cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng đã kim chỉ nan cho việc tăng trưởng của giang sơn và chỉ đường cho mọi hoạt động giải trí và sinh hoạt của Đảng ta, Nhân dân ta.

Ngày đăng
:
08/02/2021

Xem với cỡ chữ

Bản in

Cuối thế kỷ XIX chủ nghĩa tư bản tăng trưởng mạnh mẽ và tự tin, những nước phương Tây đua nhau xâm chiếm thuộc địa, tìm kiếm thị trường. Năm 1858, thực dân Pháp nổ súng tiến công Tp Thành Phố Đà Nẵng, mở đầu cuộc xâm lược việt nam. Trước họa xâm lăng, nhân dân Việt Nam liên tục đấu tranh nhưng ở đầu cuối những cuộc khởi nghĩa đều bị thực dân Pháp đàn áp đẫm máu. Bước sang thế kỷ XX, trào lưu giải phóng dân tộc bản địa ở Việt Nam chịu sự tác động của những cuộc cách mạng tư sản, với hai khuynh hướng đa phần là bạo động và bất bạo động do Phan Bội Châu và Phan Châu Trinh khởi xướng. Nhưng những trào lưu yêu nước theo khuynh hướng tư sản ở đầu cuối bị thực dân Pháp đàn áp và thất bại, Việt Nam rơi vào bế tắc và khủng hoảng cục bộ rủi ro đáng tiếc về đường lối cứu nước.

Giữa lúc trở ngại đó, ngày 05 tháng 06 năm 1911, tại bến cảng Nhà Rồng người thanh niên yêu nước Nguyễn Tất Thành đã ra đi tìm đường cứu nước, giải phóng dân tộc bản địa. Người đã dạt dẹo qua nhiều nước đế quốc và thuộc địa, khảo sát, đúc rút kinh nghiệm tay nghề thực tiễn, ở đầu cuối Người đã phát hiện và lựa chọn chủ nghĩa Mác – Lênin, xác lập con phố cứu nước, giải phóng dân tộc bản địa là cách mạng vô sản. Người tin theo và vận dụng sáng tạo lý luận Mác – Lênin để hoạch định con phố cách mạng Việt Nam: sẵn sàng những tiền đề để xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam, tạo cơ sở về tổ chức triển khai cho việc nghiệp giải phóng dân tộc bản địa, giải phóng xã hội và giải phóng con người theo con phố cách mạng vô sản. Người sớm xác lập rõ: “Trước hết phải có Đảng cách mệnh, để trong thì vận động và tổ chức triển khai dân chúng, ngoài thì liên lạc với dân tộc bản địa bị áp bức và vô sản giai cấp mọi nơi. Đảng có vững cách mệnh mới thành công xuất sắc, cũng như người cầm lái có vững thuyền mới chạy. Đảng muốn vững thì phải có chủ nghĩa làm cốt, trong đảng ai cũng phải hiểu, ai cũng phải theo chủ nghĩa ấy. Đảng mà không tồn tại chủ nghĩa cũng như người không tồn tại trí khôn, tàu không tồn tại bàn chỉ nam. Bây giờ học thuyết nhiều, chủ nghĩa nhiều, nhưng chủ nghĩa chân chính nhất, chứng minh và khẳng định nhất, cách mệnh nhất là chủ nghĩa Lênin”.

Định hướng đúng đắn đó nhanh gọn đưa tới sự tăng trưởng của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Sự tăng trưởng mạnh mẽ và tự tin của trào lưu cách mạng Việt Nam cuối trong năm 20 của thế kỷ trước yên cầu phải có một Ðảng Cộng sản đảm nhiệm vai trò lãnh đạo cách mạng thay cho Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Tháng 3-1929, những người dân tích cực nhất của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên Bắc Kỳ đã xây dựng chi bộ cộng sản thứ nhất tận nhà số 5D phố Hàm Long (Tp Hà Nội Thủ Đô) và xây dựng Ðông Dương Cộng sản Ðảng ngày 17-6-1929. Tổng bộ Thanh niên và Kỳ bộ Nam Kỳ cũng cải tổ thành An Nam Cộng sản Ðảng vào tháng 8-1929. Ngày 1-1-1930, những đại biểu Tân Việt Cách mạng Ðảng đã ra “Tuyên đạt” chính thức lập ra Ðông Dương Cộng sản Liên đoàn. Ngày 27-10-1929, Quốc tế Cộng sản gửi thư cho những người dân cộng sản Ðông Dương yêu cầu những tổ chức triển khai cộng sản hợp nhất xây dựng một Ðảng Cộng sản duy nhất ở Ðông Dương. Ðầu năm 1930, Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã kịp thời triệu tập và chủ trì Hội nghị thống nhất những tổ chức triển khai cộng sản để xây dựng Ðảng Cộng sản duy nhất ở Việt Nam.

Hội nghị họp tại Hương Cảng gồm đại biểu của Ðông Dương Cộng sản Ðảng (Trịnh Ðình Cửu, Nguyễn Ðức Cảnh) và An Nam Cộng sản Ðảng (Nguyễn Thiệu, Châu Văn Liêm), Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc là người đại diện thay mặt thay mặt của Quốc tế Cộng sản. Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã phân tích về vai trò, trách nhiệm của những người dân cộng sản trước vận mệnh dân tộc bản địa, về yên cầu của sự việc đoàn kết nhất trí của những người dân cộng sản Việt Nam. Các đại biểu đã nhất trí hợp nhất hai tổ chức triển khai cộng sản thành Ðảng Cộng sản Việt Nam; Đảng Cộng sản Việt Nam Ra đời thời gian đầu xuân mới 1930 là tất yếu của lịch sử dân tộc bản địa, là kết quả tất yếu của cuộc đấu tranh dân tộc bản địa và đấu tranh giai cấp ở Việt Nam trong thời đại mới, là thành phầm của sự việc phối hợp chủ nghĩa Mác – Lênin với trào lưu công nhân và trào lưu yêu nước Việt Nam. Đó là kết quả của quy trình sẵn sàng công phu, khoa học của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc trên cả ba mặt tư tưởng, chính trị và tổ chức triển khai. Nó chứng tỏ rằng giai cấp vô sản ta đã trưởng thành và đủ sức lãnh đạo cách mạng. Sự Ra đời của Đảng là yếu tố sẵn sàng tất yếu thứ nhất có tính chất quyết định hành động cho những bước tăng trưởng nhảy vọt trong tiến trình lịch sử dân tộc bản địa của dân tộc bản địa Việt Nam.

Hội nghị đã và đang trải qua Chính cương vắn tắt, Sách lược vắn tắt và Ðiều lệ vắn tắt của Ðảng do Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc soạn thảo.Chánh cương vắn tắt, Sách lược vắn tắt của Đảng thể hiện cô đọng những yếu tố cách mạng cơ bản, định hình và nhận định đúng chuẩn tính chất xã hội Việt Nam thuộc địa và chỉ rõ xích míc cơ bản, đa phần là giữa toàn thể dân tộc bản địa Việt Nam với đế quốc thực dân xâm lược; xác lập đường lối tăng trưởng, kế hoạch, sách lược của cách mạng Việt Nam được tiến hành bằng sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc bản địa do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo. Cương lĩnh cách mạng thứ nhất của Ðảng đã nêu những yếu tố cơ bản về đường lối của cách mạng Việt Nam, là lời tuyên bố về yếu tố lựa chọn con phố tăng trưởng cách mạng Việt Nam của Ðảng ta khi mới Ra đời. Cương lĩnh xác lập kế hoạch cách mạng của Ðảng là tiến hành cuộc “tư sản dân quyền cách mạng và thổ địa cách mạng để đi tới xã hội cộng sản”. Cương lĩnh đã xác lập rõ sự lựa chọn con phố tiến lên của cách mạng Việt Nam. Ðây là cuộc cách mạng vô sản do giai cấp công nhân lãnh đạo và là cuộc cách mạng không ngừng nghỉ. Luận điểm cách mạng của Hồ Chí Minh đã xử lý và xử lý đúng đắn, sáng tạo quan hệ giữa dân tộc bản địa và giai cấp, độc lập dân tộc bản địa, dân chủ và chủ nghĩa xã hội trong quy trình tăng trưởng của cách mạng Việt Nam dưới ánh sáng cách mạng của chủ nghĩa Mác – Lênin.

Chánh cương phân tích, định hình và nhận định khái quát những điểm lưu ý quan trọng nhất của kinh tế tài chính công nghiệp, nông nghiệp của nước Việt Nam thuộc địa; tính chất độc quyền khai thác thuộc địa của thực dân Pháp với những hậu quả xấu đi cản trở sự tăng trưởng độc lập về kinh tế tài chính của Việt Nam. Chánh cương xác lập rõ phương hướng tăng trưởng của cách mạng Việt Nam là tiến lên chủ nghĩa cộng sản mà quá trình đầu là chủ nghĩa xã hội. Về phương pháp cách mạng, về phối hợp sức mạnh dân tộc bản địa với sức mạnh thời đại.

Với Cương lĩnh chính trị đúng đắn và sáng tạo ra từ khi Ra đời Đảng đang trở thành lực lượng lãnh đạo, tập hợp xung quanh mình toàn thể dân tộc bản địa theo con phố cách mạng mà quản trị Hồ Chí Minh đã chọn. Vì vậy, Người đã xác lập: “Cương lĩnh ấy rất phù thích phù hợp với nguyện vọng thiết tha của đại hầu hết nhân dân ta là nông dân. Vì vậy, Đảng đã đoàn kết được những lực lượng cách mạng to lớn chung quanh giai cấp mình. Còn những đảng phái của những giai cấp khác thì hoặc bị phá sản, hoặc bị cô lập. Do đó, quyền lãnh đạo của Đảng ta – Đảng của giai cấp công nhân – không ngừng nghỉ củng cố và tăng cường”. Dưới ánh sáng soi đường của Cương lĩnh Đảng đã dẫn dắt toàn dân tộc bản địa vượt qua mọi trở ngại, thác nghềnh. Cho đến nay, Cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng vẫn không thay đổi giá trị, vẫn là ngọn cờ dẫn lối cho cách mạng Việt Nam tiến bước trên con phố mà Đảng, quản trị Hồ Chí Minh và dân tộc bản địa đã lựa chọn. Phạm Xuân Ngọc

Lê Thùy Trang

Lần xem:
48345

Go top

Sự hình thành, tăng trưởng, hoàn thiện đường lối cách mạng giải phóng dân tộc bản địa của Đảng thời kỳ 1930-1945 ​

Ngày phát hành:
29/08/2021

Số người xem
16390

Thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám và sự Ra đời của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, nay là nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là thắng lợi vĩ đại, là mốc son chói lọi của lịch sử dân tộc bản địa cách mạng Việt Nam, gắn sát với việc lãnh đạo sáng suốt, tài tình của Đảng và quản trị Hồ Chí Minh, lãnh tụ thiên tài của Đảng và dân tộc bản địa ta.

Đường lối cách mạng giải phóng dân tộc bản địa là yếu tố số 1 quyết định hành động thắng lợi của cuộc Cách mạng Tháng Tám. Quá trình hình thành đường lối kế hoạch giải phóng dân tộc bản địa là quy trình vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác-Lênin vào Đk rõ ràng của xã hội Việt Nam thời gian đầu thế kỷ XX, để nhận thức đúng xích míc cơ bản, đa phần của xã hội, xác lập đúng quân địch, quyết định hành động trách nhiệm kế hoạch, những chủ trương quyết sách để tập hợp lực lượng và phương pháp cách mạng giải phóng dân tộc bản địa đúng đắn. Do đó, quy trình hình thành đường lối cách mạng giải phóng dân tộc bản địa quá trình 1930 – 1945, Đảng ta đã trải qua quy trình đấu tranh cách mạng kiên cường. Vừa trực tiếp tuyên truyền, giáo dục, vận động tổ chức triển khai quần chúng đấu tranh chống đế quốc thực dân, chống sưu cao thuế nặng, chống khủng bố dã man; đấu tranh về nhận thức, quan điểm khi vận dụng lý luận cách mạng vào Đk lịch sử dân tộc bản địa rõ ràng của xã hội Việt Nam; tăng trưởng lực lượng, bổ trợ update, tăng cường lãnh đạo những cấp của Đảng kể cả Ban chấp hành Trung ương.

Sự lãnh đạo của Đảng ta so với xã hội trước hết là bằng cương lĩnh, đường lối chính trị, mà theo nguyên tắc hoạt động giải trí và sinh hoạt của đảng cộng sản thì cương lĩnh, đường lối chính trị của Đảng phải do Đại hội – cơ quan lãnh đạo tốt nhất của Đảng quyết định hành động. Tuy nhiên, trong thời kỳ 1930 – 1945 – do tình hình phải hoạt động giải trí và sinh hoạt bí mật, liên tục bị cơ quan ban ngành thực dân đàn áp, khủng bố, Đảng ta chỉ tiến hành duy nhất Đại hội lần thứ I vào tháng 3-1935. Trong tình hình đó Ban chấp hành Trung ương có trọng trách vận dụng sáng tạo lý luận cách mạng vào thực tiễn để hình thành, tăng trưởng hoàn thiện đường lối kế hoạch cách mạng giải phóng dân tộc bản địa.

Trong Cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng (Chánh cương vắn tắt, Sách lược vắn tắt) do Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc soạn thảo, được Hội nghị xây dựng Đảng 3-2-1930 trải qua, trên cơ sở phân tích, định hình và nhận định đúng chuẩn tính chất xã hội Việt Nam thuộc địa cùng những điểm lưu ý quan trọng nhất về nền công nghiệp, nông nghiệp của giang sơn, đã chỉ ra xích míc cơ bản, đa phần là giữa toàn thể dân tộc bản địa Việt Nam với đế quốc thực dân xâm lược; đã xác lập: Đường lối kế hoạch của cách mạng Việt Nam là: “Làm tư sản dân quyền cách mạng và thổ địa cách mạng để đi tới xã hội cộng sản”. Đây là quy trình tăng trưởng lâu dài trải qua những thời kỳ, quá trình kế hoạch rất khác nhau trong tiến trình cách mạng dân tộc bản địa, dân chủ và xã hội chủ nghĩa mà trước tiên là đấu tranh giành độc lập dân tộc bản địa. Do đó trong chánh cương vắn tắt, sách lược vắn tắt xác lập trách nhiệm kế hoạch là “Đánh đổ đế quốc chủ nghĩa Pháp và bọn phong kiến làm cho nước Nam trọn vẹn độc lập; dựng ra chính phủ nước nhà công nông binh, tổ chức triển khai quân đội công nông; thu hết sản nghiệp lớn (như công nghiệp vận tải lối đi bộ, ngân hàng nhà nước…) của tư bản chủ nghĩa đế quốc Pháp để giao cho chính phủ nước nhà công nông quản trị và vận hành; giao tất cả ruộng đất của đế quốc chủ nghĩa làm của công chia cho dân cày nghèo…; bỏ sưu thuế cho dân cày nghèo, thi hành luật ngày làm 8 giờ; dân chúng được tự do tổ chức triển khai, nam nữ bình quyền, phổ thông giáo dục theo công nông hóa.

Sách lược vắn tắt của Đảng xác lập:“Đảng là đội tiên phong của vô sản giai cấp, phải thu phục cho được đại bộ phận giai cấp mình, phải làm cho giai cấp mình lãnh đạo được dân chúng”[1]. Chủ trương của Đảng là: “thu phục cho được đại bộ phận dân cày và phải nhờ vào hạng dân cày nghèo làm thổ địa c.m đánh trúc bọn đại địa chủ và phong kiến”[2].

Đảng chủ trương xây dựng khối đoàn kết rộng tự do những giai cấp, những tầng lớp nhân dân yêu nước và những tổ chức triển khai cách mạng, chỉ đánh đổ những lực lượng và đảng phái phản cách mạng: “Đảng phải rất là liên lạc với tiểu tư sản, trí thức, trung nông, Thanh niên, Tân Việt, v.v.) để kéo họ đi vào phe vô sản giai cấp. Còn so với bọn phú nông, trung tiểu địa chủ và tư bản An Nam mà chưa rõ mặt phản c.m thì phải tận dụng, ít lâu mới làm cho họ đứng trung lập. Bộ phận nào đã ra mặt phản c.m (Đảng Lập hiến,v.v.) thì phải đánh đổ”[3]. Cương lĩnh chính trị của Đảng chỉ rõ giai cấp lãnh đạo và lực lượng chính, động lực đa phần của sự việc nghiệp cách mạng Việt Nam là: “Trong cuộc cách mạng tư sản dân quyền, vô sản giai cấp và nông dân là hai động lực chánh, nhưng vô sản có cầm quyền lãnh đạo thì cách mạng mới thắng lợi được”[4].

Về phương pháp cách mạng: sử dụng đấm đá bạo lực cách mạng của quần chúng để đánh đổ đế quốc, phong kiến. Việc nêu lên phương pháp cách mạng đấm đá bạo lực thể hiện sự thấm nhuần và tiếp thu tư tưởng cách mạng đấm đá bạo lực và khởi nghĩa vũ trang của chủ nghĩa Mác – Lênin. Con đường tăng trưởng chỉ trọn vẹn có thể là cách mạng chứ không thể là cải lương, thỏa hiệp.

Về phối hợp sức mạnh dân tộc bản địa với sức mạnh thời đại, Cương lĩnh nêu rõ: “…trong lúc tuyên truyền cái khẩu hiệu nước An Nam độc lập, phải đồng thời tuyên truyền và thực hành thực tế liên lạc với bị áp bức dân tộc bản địa và vô sản giai cấp toàn thế giới, nhất là vô sản giai cấp Pháp”[5]. Đồng thời, Cương lĩnh cũng xác lập cách mạng Việt Nam là một bộ phận của cách mạng toàn thế giới. Cách mạng Việt Nam gắn sát với cách mạng toàn thế giới, tôn vinh yếu tố đoàn kết quốc tế là yếu tố phối hợp ngặt nghèo chủ nghĩa yêu nước với chủ nghĩa quốc tế của giai cấp công nhân, quyền lợi dân tộc bản địa và quyền lợi toàn quả đât tiến bộ đang đấu tranh để giải phóng khỏi ách áp bức, bất công trên toàn thế giới.

Cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng đã xử lý đúng đắn yếu tố dân tộc bản địa và giai cấp trong kế hoạch cách mạng giải phóng dân tộc bản địa, phục vụ nhu yếu đúng yêu cầu khách quan của lịch sử dân tộc bản địa, phục vụ nhu yếu khát vọng độc lập tự do của toàn đân tộc, phù thích phù hợp với xu thế tăng trưởng của thời đại mới mở ra sau thắng lợi của cách mạng tháng Mười Nga 1917.

Bẩy tháng sau (tháng 10-1930), tại Hội nghị lần thứ nhất của Ban chấp hành Trung ương – thay cho Ban chấp hành Trung ương lâm thời, Luận cương chính trị của Đảng Cộng sản Đông Dương (Dự án để thảo luận trong Đảng) được thay thế cho Cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam, lại nhấn mạnh vấn đề xích míc giai cấp ngày càng trình làng nóng bức ở Việt Nam, Lào và Cao Miên: “một bên là thợ thuyền dân cày và những thành phần lao khổ, một bên thì địa chủ phong kiến, tư bản và đế quốc chủ nghĩa”[6]. Luận cương xác lập tính chất của cuộc cách mạng Đông Dương lúc đầu là cuộc “cách mạng tư sản dân quyền” cho đấy là: “thời kỳ dự bị để làm xã hội cách mạng”. Luận cương nhận định rằng: Nhiệm vụ cốt yếu của cách mạng tư sản dân quyền là phải: “Tranh đấu để đánh đổ những di tích lịch sử phong kiến, đánh đổ những cách bóc lột theo lối tư bản và để thực hành thực tế thổ địa cách mạng cho triệt để” và “Đánh đổ chủ nghĩa đế quốc Pháp làm cho Đông Dương trọn vẹn độc lập”. Luận cương còn xác lập hai trách nhiệm kế hoạch phản đế và phản phong phải được đặt ngang hàng nhau: “Có đánh đổ được đế quốc chủ nghĩa mới phá được những giai cấp địa chủ và làm cách mạng thổ địa được thắng lợi, mà có phá vỡ được quyết sách phong kiến thì mới có thể đánh đổ được đế quốc chủ nghĩa”[7]…

Luận cương chính trị tháng 10năm 1930 đã có những góp phần quan trọng vào kho tàng lý luận của cách mạng Việt Nam, vạch ra con phố tăng trưởng của cách mạng việt nam. Song, Luận cương còn một số trong những mặt hạn chế, không nêu ra được xích míc đa phần là xích míc giữa dân tộc bản địa Việt Nam và đế quốc Pháp, từ đó không nêu được trách nhiệm chống đế quốc lên số 1. Do vậy, chưa phát huy khá đầy đủ vị trí của yếu tố dân tộc bản địa, chưa nhận thức được khá đầy đủ vai trò của Mặt trận dân tộc bản địa thống nhất trong việc đoàn kết những lực lượng yêu nước. Luận cương chưa định hình và nhận định đúng kĩ năng cách mạng của giai cấp tiểu tư sản, tinh thần yêu nước của tư bản dân tộc bản địa và một bộ phận địa chủ nhỏ.

Nhận thức không phù thích phù hợp với thực tiễn của xã hội thuộc địa Việt Nam và không phù thích phù hợp với kế hoạch cách mạng giải phóng dân tộc bản địa này kéo dãn gần năm năm, cho tới Đại hội đại biểu toàn Đảng lần thứ nhất (3.1935). Từ đây cùng với việc tăng trưởng của thực tiễn đấu tranh cách mạng, trải qua thực hành thực tế trang trọng nguyên tắc “tự chỉ trích” (phê bình và tự phê) với tinh thần “tự chỉ trích Bônsêvích phải có nguyên tắc có kỷ luật, theo dân chủ triệu tập và phải luôn luôn đặt quyền lợi uy tín Đảng lên trên hết. Không được tận dụng tự chỉ trích mà gây mầm bè phái chống Đảng và làm rối loạn hàng ngũ Đảng” phải trải qua tự chỉ trích để tẩy trừ: “những khuynh hướng hữu khuynh tả khuynh, lối hành vi cô độc biệt phái, quan liêu hủ bại… để Đảng luôn “xứng danh lực lượng tiên phong thái mệnh, lãnh tụ chính trị của giai cấp”[8]. Ban chấp hành Trung ương có bước tiến mạnh mẽ và tự tin trong tư duy lý luận cách mạng giải phóng dân tộc bản địa. Trong thư gửi những tổ chức triển khai Đảng ngày 26/7/1936, Ban Trung ương đã minh bạch phê phán những biểu lộ giáo điều trong phân tích điểm lưu ý giai cấp trong xã hội thuộc địa và nhận định rằng: “Ở một xứ thuộc địa như Đông Dương, trong tình hình hiện tại, nếu chỉ quan tâm đến cuộc đấu tranh giai cấp trọn vẹn có thể sẽ nẩy sinh những trở ngại để mở rộng trào lưu giải phóng dân tộc bản địa”[9]. Tháng 10.1936, Ban chỉ huy hải ngoại của Đảng phát hành văn bản: chung quanh yếu tố quyết sách mới đã chỉ rõ: “cuộc dân tộc bản địa giải phóng không nhất định phải kết chặt với cuộc cách mạng điền địa, nghĩa là không thể nói rằng muốn đánh đổ đế quốc nên phải tăng trưởng cách mạng điền địa; muốn xử lý và xử lý yếu tố điền địa nên phải đánh đổ đế quốc. Lý thuyết ấy có chỗ không xác đáng… Nếu tăng trưởng cuộc đấu tranh chia đất mà ngăn trở cuộc tranh đấu phản đế thì phải lựa chọn yếu tố nào quan trọng hơn mà xử lý và xử lý trước. Nghĩa là chọn địch nhân (quân địch) chính, nguy hiểm nhất để triệu tập lực lượng của một dân tộc bản địa mà đánh cho được toàn thắng”. Từ nhận thức đúng đắn về xích míc cơ bản đa phần trong xã hội thuộc địa, về trách nhiệm của cách mạng thuộc địa, về quan hệ giữa hai trách nhiệm chống đế quốc, thực dân và chống phong kiến, quan hệ giữa kế hoạch và sách lược, về quan hệ giữa dân tộc bản địa và giai cấp… nên lúc cuộc chiến tranh toàn thế giới thứ hai bùng nổ, Ban Trung ương Đảng, trong Hội nghị từ thời gian ngày 6, 7, 8 tháng 11 năm 1939 đã xác lập: Toàn Đảng phải “đứng trên lập trường cách mệnh giải phóng dân tộc bản địa, sự điều hòa những cuộc đấu tranh của những giai cấp người bổn xứ đưa nó vào trào lưu đấu tranh chung của dân tộc bản địa ta là trách nhiệm cốt lõi.”. Hội nghị Trung ương tháng 11.1939 đã quyết định hành động: “cuộc cách mệnh tư sản dân quyền do Mặt trận thống nhất dân tộc bản địa phản đế Đông Dương tiến hành xử lý và xử lý: 1.Đánh đổ đế quốc Pháp, vua chúa bổn xứ và toàn bộ bọn phản động tay sai cho đế quốc và phản bội dân tộc bản địa. 2.Đông Dương trọn vẹn độc lập (thi hành quyền dân tộc bản địa tự quyết). 3.Lập chính phủ nước nhà cộng hòa dân chủ. 4. Lập quốc dân cách mệnh quân. 5.Quốc hữu hóa những nhà băng, những cơ quan vận tải lối đi bộ, giao thông vận tải những binh xưởng, những sản vật trên rừng, dưới biển và dưới đất. 6.Tịch ký và quốc hữu hóa toàn bộ những xí nghiệp của tư bản ngoại quốc và bọn đế quốc thực dân và tài sản của bọn phản bội dân tộc bản địa, nhà máy sản xuất giao thợ thuyền quản trị và vận hành. 7.Tịch ký và quốc hữu hóa đất ruộng của đế quốc thực dân và bọn phản bội dân tộc bản địa. Lấy đất của bọn phản bội, đất công điền, đất bỏ phí chia cho quần chúng nông dân cày cấy. 8.Thi hành luật lao động ngày 8 giờ, 7 giờ cho những hầm mỏ. 9.Bỏ hết những thứ sưu thuế. 10.Thủ tiêu toàn bộ những khế ước cho vay vốn đặt nợ. 11.Ban hành những quyền tự do dân chủ, cả quyền nghiệp đoàn phổ thông đầu phiếu, những người dân công dân từ 18 tuổi trở lên, bất kể đàn ông đàn bà nòi giống nào đều được quyền bầu cử, ứng cử. 12.Phổ thông giáo dục cường bách. 13.Nam nữ bình quyền về mọi phương diện xã hội, kinh tế tài chính và chính trị. 14.Mở rộng những cuộc xã hội, y tế, cứu tế, thể thao.v.v[10].

Một điểm rất rực rỡ của quy trình hình thành, tăng trưởng và hoàn thiện đường lối kế hoạch cách mạng giải phóng dân tộc bản địa thời kỳ 1930-1945 là Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc và Trung ương Đảng ta đã sáng tạo một hình thức tổ chức triển khai độc lạ và rất khác nhau phù thích phù hợp với Đk lịch sử dân tộc bản địa của Việt Nam đó là lập mặt trận dân tộc bản địa thống nhất để hiện thực hóa tư tưởng của V.Lênin vĩ đại: Cách mạng là yếu tố nghiệp của quần chúng – Cách mạng giải phóng dân tộc bản địa là yếu tố nghiệp của toàn dân Việt Nam được Đảng tuyên truyền giác ngộ và được tập hợp tổ chức triển khai trong mặt trận dân tộc bản địa thống nhất nhằm mục tiêu phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc bản địa. Chín tháng sau ngày xây dựng, ngày 18.11.1930, Ban thường vụ Trung ương đã phát hành thông tư về yếu tố xây dựng Hội “Phản đế liên minh”. Trên cơ sở phân tích thâm thúy tinh thần yêu nước, ý chí đấu tranh vì độc lập tự do của dân tộc bản địa, bản thông tư đã nhận được định: “Cuộc cách mệnh tư sản dân quyền ở Đông Dương mà không tổ chưc được toàn dân lại thành một lực lượng thật rộng, thật kín thì cuộc cách mạng cũng khó thành công xuất sắc (Rộng là toàn dân cùng đứng trong một mặt trận chống đế quốc và tụi phong kiến tay sai phản động, hèn kém; Kín là đặt để công nông trong bức tranh dân tộc bản địa phản đế bát ngát)[11]. Bản thông tư cũng phê phán những biểu lộ của quan điểm hẹp hòi, “tả” khuynh trong xây dựng, mở rộng mặt trận dân tộc bản địa thống nhất nên “Tổ chức cách mạng vẫn đơn thuần công nông” , “Do thiếu một tổ chức triển khai thật quảng đại quần chúng hấp thụ những tầng lớp trí thức dân tộc bản địa, tư sản dân tộc bản địa, họ là tầng lớp trên hay ở vào tầng lớp ở giữa và cho tới cả những người dân địa chủ có đầu óc oán ghét đế quốc Pháp, mong ước độc lập vương quốc để lấy toàn bộ những tầng lớp và thành viên đó vào trong hàng ngũ chống đế quốc Pháp, để cần kíp động viên toàn dân nhất tề hành vi.”[12]. Vào năm 1936, trước rủi ro đáng tiếc tiềm ẩn tiềm ẩn của trận cuộc chiến tranh toàn thế giới lần thứ hai, Đại hội VII, quốc tế cộng sản chủ trương tập hợp mọi lực lượng dân chủ hòa bình chống quyết sách phản động, chống chủ nghĩa phát xít. Nhiều nước trên toàn thế giới đã tạo ra mặt trận dân tộc bản địa rộng tự do. Ở Pháp, năm 1935, mặt trận dân dã Pháp được xây dựng và giành được thắng lợi trong cuộc tổng tuyển cử và đứng ra xây dựng chính phủ nước nhà (5.1936). Thực hiện nghị quyết của quốc tế cộng sản, tận dụng mặt trận dân dã Pháp giành thắng lợi ở Pháp, Đảng ta đã chủ trương mở rộng Mặt trận dân chủ thống nhất Đông Dương nhằm mục tiêu tập hợp những giai cấp, Đảng phái, dân tộc bản địa, tổ chức triển khai chính trị, xã hội và tôn giáo rất khác nhau tiến hành trách nhiệm chung là: “Mặt trận dân chúng thống nhất phản đế phải dùng đủ phương pháp mà đánh tan ách thống trị của đế quốc Pháp, chống đế quốc cuộc chiến tranh, chống chủ nghĩa phát xít, bênh vực Xô Viết liên bang”[13]. Đến Hội nghị Trung ương tháng 11.1939, tư duy lý luận về tổ chức triển khai lực lượng cách mạng giải phóng dân tộc bản địa của Đảng đã trọn vẹn thống nhất với tư tưởng của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc: Nhiệm vụ đánh Pháp đuổi Nhật không phải chỉ của riêng giai cấp công nhân và nông dân mà là trách nhiệm chung của toàn dân Việt Nam, khi Trung ương Đảng xác lập: “Thống nhất lực lượng dân tộc bản địa là Đk cốt yếu để đánh đổ đế quốc Pháp”[14]. Nghị quyết của Hội nghị Trung ương tháng 11.1940 đã đưa ra ý niệm về “Mặt trận dân tộc bản địa thống nhất phản đế là yếu tố liên minh giữa những lực lượng cách mệnh phản đế không phân biệt giai cấp, đảng phái, dân tộc bản địa, tôn giáo, mục tiêu là tiến hành thống nhất hành vi giữa những lực lượng ấy đặng tranh đấu tiến lên vũ trang bạo động đánh đổ đế quốc Pháp, Nhật và những lực lượng phản động ngoại xâm và những lực lượng phản bội quyền lợi dân tộc bản địa làm cho Đông Dương được trọn vẹn giải phóng”[15].

Tại Hội nghị này dù Trung ương đã xác lập: “khẩu hiệu cách mệnh phản đế; cách mạng giải phóng dân tộc bản địa cao hơn nữa và thiết dụng hơn” nhưng lại nhận định rằng: “cách mạng phản đế và cách mạng thổ địa phải đồng thời tiến, không thể cái làm trước cái làm sau”[16].

Ngày 28.1.1941, Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc về nước. Sau thuở nào hạn sẵn sàng, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã triệu tập và chủ trì Hội nghị Trung ương 8 từ thời gian ngày 10 đến 19/5/1941. Hội nghị đã phân tích nguồn gốc, điểm lưu ý, tính chất của trận cuộc chiến tranh toàn thế giới lần thứ hai, dự báo phe phát xít nhất định thất bại, phe Đồng minh chống phát xít chứng minh và khẳng định sẽ giành thắng lợi. Chủ nghĩa đế quốc sẽ suy yếu và trào lưu cách mạng toàn thế giới sẽ tăng trưởng mạnh mẽ và tự tin. Hội nghị Dự kiến rằng: “Nếu trận cuộc chiến tranh đế quốc lần trước đã đẻ ra Liên Xô, một nước xã hội chủ nghĩa, thì cuộc đế quốc cuộc chiến tranh lần này sẽ đẻ ra nhiều nước xã hội chủ nghĩa do này mà cách mạng nhiều nước thành công xuất sắc”[17]. Hội nghị nhận định: “Đế quốc Pháp – Nhật chẳng những áp bức những giai cấp thợ thuyền, dân cày mà chúng còn áp bức bóc lột cả những dân tộc bản địa, không chừa một hạng nào…Quyền lợi toàn bộ những giai cấp bị cướp giật, vận mệnh cách mệnh dân tộc bản địa nguy vong không lúc nào bằng. Pháp – Nhật ngày này sẽ không riêng gì có là quân địch của công nông mà là quân địch của tất cả dân tộc bản địa Đông Dương”… Do đó: “Cuộc cách mạng Đông Dương hiện tại không phải là cuộc cách mệnh tư sản dân quyền, cuộc cách mệnh phải xử lý và xử lý hai yếu tố phản đế và điền địa nữa, mà là cuộc cách mạng chỉ xử lý và xử lý một yếu tố cần kíp dân tộc bản địa giải phóng”[18]. Hội nghị xác lập: “Trong thời gian lúc bấy giờ nếu không xử lý và xử lý được yếu tố dân tộc bản địa giải phóng, không đòi lại được độc lập, tự do cho toàn dân tộc bản địa, thì chẳng những toàn thể vương quốc dân tộc bản địa còn chịu mãi kiếp ngựa trâu, mà quyền lợi của cục phận, của giai cấp đến vạn năm cũng không đòi lại được.”.

Từ quan điểm chỉ huy này, Đảng ta đã xác lập tính chất của cách mạng Việt Nam quá trình này là cách mạng giải phóng dân tộc bản địa, đấy là trách nhiệm cấp bách, quan trọng số 1 của cách mạng Việt Nam. Vì thế Hội nghị chủ trương tạm gác khẩu hiệu “Đánh đổ địa chủ, chia ruộng đất cho dân cày”, thay bằng khẩu hiệu: “Tịch thu ruộng đất của bọn đế quốc và Việt gian chia cho dân cày nghèo, chia lại ruộng đất cho công minh, giảm địa tô, giảm tức”.

Hội nghị đi tới một quyết định hành động cực kỳ quan trọng: xử lý và xử lý yếu tố dân tộc bản địa trong khuôn khổ từng nước, cốt làm thế nào để thức tỉnh được tinh thần dân tộc bản địa của mỗi nước trên bán hòn đảo Đông Dương. Hội nghị chủ trương xây dựng ở mỗi nước một mặt trận dân tộc bản địa thống nhất rộng tự do. Ở Việt Nam mặt trận này được lấy tên là: “Việt Nam độc lập liên minh (gọi tắt là Việt minh). Các tổ chức triển khai quần chúng yêu nước chống đế quốc được xây dựng trước này đều thống nhất lấy tên là: Hội cứu quốc”, như Hội nông dân cứu quốc, Hội công nhân cứu quốc, Hội phụ nữ cứu quốc, Hội thanh niên cứu quốc, Hội phụ lão cứu quốc, Hội nhi đồng cứu quốc… và toàn bộ những Hội cứu quốc đều tham gia là thành viên của Việt minh. Đối với Lào, Hội nghị chủ trương xây dựng Mặt trận Ai Lao độc lập liên minh, và so với Campuchia thì lập Mặt trận Cao Miên độc lập liên minh. Trên cơ sở Ra đời mặt trận ở mỗi nước sẽ xây dựng dựng mặt trận chung của ba nước là Đông Dương độc lập liên minh.

Các dân tộc bản địa trên bán hòn đảo Đông Dương đều chịu ách thống trị của đế quốc Pháp, phát xít Nhật cho nên vì thế phải đoàn kết thống nhất lực lượng để đánh đuổi quân địch chung. Vấn đề dân tộc bản địa ở bán hòn đảo Đông Dương thời gian lúc bấy giờ là yếu tố tự do độc lập của mỗi dân tộc bản địa. Do đó Hội nghị Trung ương 8 xác lập rất là tôn trọng và thi hành đúng quyền dân tộc bản địa tự quyết so với những dân tộc bản địa ở Đông Dương. Sau khi đánh đuổi được Pháp, Nhật thì: “những dân tộc bản địa sống trên cõi Đông Dương sẽ tùy từng ý muốn tổ chức triển khai thành Liên Bang cộng hòa dân chủ hay đứng riêng thành dân tộc bản địa vương quốc tùy ý”. “Sự tự do độc lập của những dân tộc bản địa sẽ tiến hành thừa nhận và coi trọng”[19]. Sau Hội nghị Trung ương 8, ngày 19-5-1941 một Đại hội gồm đại diện thay mặt thay mặt những Đảng phái, những tổ chức triển khai quần chúng… tuyên bố xây dựng Việt Nam độc lập Đồng minh với tuyên ngôn: “Liên hiệp hết thảy những tầng lớp nhân dân không phân biệt tôn giáo, đảng phái, Xu thế chính trị nào, giai cấp nào; đoàn kết chiến đấu để đánh đuổi Pháp, Nhật, giành quyền độc lập cho xứ sở. Việt Nam độc lập liên minh lại còn rất là giúp sức Ai Lao độc lập liên minh và Cao Miên độc lập liên minh để cùng xây dựng Đông Dương độc lập liên minh hay là mặt trận thống nhất dân tộc bản địa phản đế toàn Đông Dương để đánh được quân địch chung giành quyền độc lập cho nước nhà. Sau khi đánh đuổi được đế quốc Pháp, Nhật sẽ xây dựng dựng một nhà nước nhân dân của Việt Nam dân chủ cộng hòa lấy lá cờ đỏ sao vàng năm cánh làm lá cờ toàn quốc. nhà nước ấy do quốc dân đại hội cử ra”[20].

Hội nghị quyết định hành động phải xúc tiến công tác làm việc sẵn sàng khởi nghĩa vũ trang, và coi đấy là trách nhiệm TT của Đảng và của nhân dân ta trong quá trình hiện tại. Hội nghị đã xác lập bốn Đk cho khởi nghĩa vũ trang thắng lợi và xác lập sáu trách nhiệm phải tiến hành để củng cố, tăng cường, tăng trưởng mở rộng lực lượng cách mạng trong toàn nước đủ sức để tiến hành và củng cố thắng lợi của cuộc khởi nghĩa vũ trang[21].

Hội nghị Trung ương 8 đã tiếp tục tăng trưởng sáng tạo phương thức khởi nghĩa vũ trang cách mạng khi đưa ra chủ trương tiến hành khởi nghĩa từng phần giành cơ quan ban ngành từng địa phương mở đường tiến lên tổng khởi nghĩa.

Hội nghị Trung ương 8 đã đưa ra trách nhiệm xây dựng Đảng làm cho Đảng đủ kĩ năng lãnh đạo sự nghiệp cách mạng giải phóng dân tộc bản địa. Đảng là người lãnh đạo người tổ chức triển khai mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam.

Đến Hội nghị Trung ương 8 (tháng 5.1941) Đảng ta đã hoàn hảo nhất sự chuyển hướng chỉ huy kế hoạch cách mạng được nêu ra từ Hội nghị Trung ương 6 tháng 11.1939. Đó là yếu tố chuyển hướng kế hoạch tiến hành đồng thời hai trách nhiệm kế hoạch phản đế và phản phong sang tiến hành kế hoạch giải phóng dân tộc bản địa, chỉ triệu tập lực lượng toàn dân tộc bản địa xử lý và xử lý cho được một yếu tố cấp bách và quan trọng số 1 là đánh đổ ách thống trị của đế quốc Pháp-Nhật, giành độc lập trọn vẹn cho Tổ quốc. Từ xác lập đúng xích míc cơ bản đa phần, đến chỉ rõ quân địch đa phần là đế quốc Pháp – Nhật, Hội nghị đã xác lập rõ tính chất của cuộc cách mạng là cách mạng giải phóng dân tộc bản địa, lực lượng tiến hành cuộc cách mạng này là toàn dân Việt Nam gồm có mọi tầng lớp, mọi tổ chức triển khai chính trị, mọi giai cấp, mọi tôn giáo, dân tộc bản địa, mọi lứa tuổi được tập hợp trong mặt trận dân tộc bản địa thống nhất phản đế với tên thường gọi Mặt trận Việt Nam độc lập Đồng Minh. Đảng cộng sản Đông Dương là thành viên của Việt Minh và là hạt nhân chính trị lãnh đạo Việt Minh. Hội nghị Trung ương 8 đã quyết định hành động phương pháp cách mạng giải phóng dân tộc bản địa là khởi nghĩa vũ trang, từ khởi nghĩa vũ trang từng phần. Giành cơ quan ban ngành ở từng địa phương sẵn sàng lực lượng đón thời cơ tiến tới tổng khởi nghĩa giành cơ quan ban ngành trong toàn nước.

Đường lối kế hoạch cách mạng giải phóng dân tộc bản địa của Hội nghị Trung ương 8 (tháng 5.1941) là yếu tố xác lập thừa kế, tiếp thu và tăng trưởng sáng tạo tư tưởng cách mạng của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã vạch ra trong tác phẩm “Đường Cách Mệnh” (1927) và cương lĩnh cách mạng thứ nhất (chánh cương vắn tắt, sách lược vắn tắt, chương trình vắn tắt) của Đảng do chính Người dự thảo và được Hội nghị xây dựng Đảng 3/2/1930 trải qua.

Đường lối kế hoạch cách mạng giải phóng dân tộc bản địa của Hội nghị Trung ương 8 là yếu tố xác lập bước trưởng thành vượt bậc của Đảng ta trong lãnh đạo chính trị, trong thay đổi tư duy về xây dựng đường lối cứu nước, trong việc mài sắc vũ khí tự chỉ trích Bônsêvích để vượt qua bệnh ấu trĩ “tả” khuynh, bệnh giáo điều dập khuôn máy móc…

Đường lối kế hoạch cách mạng giải phóng dân tộc bản địa của Nghị quyết Hội nghị Trung ương 8 (tháng 5-1941) là ngọn đèn pha soi sáng, là ngọn cờ dẫn đường chỉ lối cho toàn dân ta giành thắng lợi vĩ đại trong Cách mạng Tháng Tám năm 1945, lập nên nước Việt Nam dân chủ cộng hoà nay là nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

PGS.TS Đào Duy Quát

Nguyên Phó Trưởng ban thường trực

Ban Tư tưởng – Văn hóa TW

[1] Đảng cộng sản Việt Nam. Văn kiện Đảng Toàn tập, t.2, Nxb Chính trị vương quốc, Tp Hà Nội Thủ Đô, 2002, tr. 3

[2] Đảng cộng sản Việt Nam. Văn kiện Đảng Toàn tập, t.2, Nxb Chính trị vương quốc, Tp Hà Nội Thủ Đô, 2002, tr. 4

[3] Đảng cộng sản Việt Nam. Văn kiện Đảng Toàn tập, t.2, Nxb Chính trị vương quốc, Tp Hà Nội Thủ Đô, 2002, tr. 4

[4] Đảng cộng sản Việt Nam. Văn kiện Đảng Toàn tập, t.2, Nxb Chính trị vương quốc, Tp Hà Nội Thủ Đô, 2002, tr. 4

[5] Đảng cộng sản Việt Nam. Văn kiện Đảng Toàn tập, t.2, Nxb Chính trị vương quốc, Tp Hà Nội Thủ Đô, 2002, tr. 4

[6] Đảng cộng sản Việt Nam. Văn kiện Đảng toàn tập. NXB chính trị vương quốc. Tp Hà Nội Thủ Đô 2002. Tập2. Trang 90

[7] Đảng cộng sản Việt Nam. Văn kiện Đảng toàn tập. NXB chính trị vương quốc. Tp Hà Nội Thủ Đô 2002. Tập2. Trang 90

[8] Văn kiện Đảng toàn tập. Sđd. Tập 6. Trang 567

[9] Văn kiện Đảng toàn tập. Sđd. Tập 6. Trang 74

[10] Văn kiện Đảng toàn tập. Sđd. Tập 6. Trang 544-545

[11] Văn kiện Đảng toàn tập. Sđd. Tập 6. Trang 231

[12] Văn kiện Đảng toàn tập. Sđd. Tập 6. Trang 232

[13] Văn kiện Đảng toàn tập. NXB chính trị vương quốc Tp Hà Nội Thủ Đô năm 2000. Tập 6. Trang 21

[14] Văn kiện Đảng toàn tập. NXB chính trị vương quốc Tp Hà Nội Thủ Đô năm 2000. Tập 6. Trang 544

[15] Văn kiện Đảng toàn tập. Sđd. Tập 7. Trang 77

[16] Văn kiện Đảng toàn tập. Sđd. Tập 7. Trang 68

[17] Lịch sử cách mạng tháng 8 -1945. NXB chính trị vương quốc.Tp Hà Nội Thủ Đô.1995. Trang 38-40

[18] Lịch sử cách mạng tháng 8 -1945. NXB chính trị vương quốc.Tp Hà Nội Thủ Đô.1995. Trang 38-40

[19] Lịch sử Cách mạng Tháng 8.1945. NXB chính trị vương quốc. Tp Hà Nội Thủ Đô 1995. Trang 41, 42

[20] Văn kiện Đảng toàn tập. Sđd. Tập 7. Trang 466-467

[21] Cách mạng tháng 8.1945. NXB chính trị vương quốc.Tp Hà Nội Thủ Đô 1995. Trang 42-43

Reply
9
0
Chia sẻ

đoạn Clip hướng dẫn Chia Sẻ Link Tải Cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng xác lập lực lượng của cách mạng Việt Nam là ?

– Một số Keywords tìm kiếm nhiều : ” Video full hướng dẫn Cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng xác lập lực lượng của cách mạng Việt Nam là tiên tiến và phát triển nhất , Chia Sẻ Link Cập nhật Cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng xác lập lực lượng của cách mạng Việt Nam là “.

Hỏi đáp vướng mắc về Cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng xác lập lực lượng của cách mạng Việt Nam là

Bạn trọn vẹn có thể để lại Comments nếu gặp yếu tố chưa hiểu nghen.
#Cương #lĩnh #chính #trị #đầu #tiên #của #Đảng #xác #định #lực #lượng #của #cách #mạng #Việt #Nam #là Cương lĩnh chính trị thứ nhất của Đảng xác lập lực lượng của cách mạng Việt Nam là