Thủ Thuật Hướng dẫn Ta Có Mỹ Nhan Thịnh thế SSTruyen Chi Tiết

Cập Nhật: 2022-09-05 08:35:14,Bạn Cần biết về Ta Có Mỹ Nhan Thịnh thế SSTruyen. You trọn vẹn có thể lại Báo lỗi ở phía dưới để Admin đc lý giải rõ ràng hơn.

753

Thể loại: Mau xuyên, 1vs1, Nguyên sang, Hiện đại, Cận đại, Cổ đại, Ngôn tình, HE, Tình cảm, Nghịch tập, Nữ phụ, Ngược tra, Vả mặt, Báo thù.
Tình trạng: Hoàn convert, 92 chương + ngoại truyện
Editor: Cà Ri, Bella, Kuro

Lần lượt nữ chính sẽ xuyên vào nhân vật nữ phụ của những chuyện sau nhưng liệu cô có đủ bản lĩnh làm thay đổi những kết cuộc của nữ phụ:

Bảng mục lục:

Tổng giám đốc vứt bỏ bình hoa nữ minh tinh ( hoàn)

Lãnh cung khí phi nhan sắc phai tàn bị
vứt bỏ (hoàn)

Bạn gái cũ võng hồng* của đại thiếu gia (hoàn)

*võng hồng: hot face

Tài tử dân quốc khinh bỉ hạ đường thê* vô học (hoàn)

* hạ đường thê: người vợ đã ly hôn

Các nam thần ghét bỏ đại tiểu thư mập mạp (hoàn)

Nữ cặn bã nữ trùng sinh, nữ phụ pháo hôi phối hợp diễn (hoàn)

Tiện thiếp vương phủ (hoàn)

Thới giới hiện thực (hoàn)

Ngoại truyện phát đường (hoàn)
……………

A Yên tỏi vẻ: Tâm tình bình tĩnh, không hề cảm thấy đè nén.

Nữ chủ có bàn tay vàng, nam chủ có đùi vàng, vậy thì sao? Ta có mỹ nhan thịnh thế, ai hiếm lạ đùi vàng, sớm hay muộn cũng quỳ dưới váy ta.
— —— —-
Gỡ mìn:

Nữ chủ yêu đẹp đến điên cuồng, không lo sợ ngại lắng bất kể thứ gì, không đi con phố minh bạch.

Hằng ngày Tu La tràng lưu, nữ chủ có bàn tay vàng thịnh thế mỹ nhan.
____________

A Yêu bị đả kích vì khuôn mặt bị hủy dung, để trở lại thời kỳ mỹ nhan thịnh thế, triển khai kế hoạch báo thù, A Yêu thông đồng với hệ
thống gương Thanh Đồng dưỡng nhan, xuyên qua những toàn thế giới rất khác nhau hoàn thành xong toàn bộ trách nhiệm, trở thành nhân vật nữ phụ tình cảnh thê lương thành công xuất sắc nghịch tập… Cốt truyện mới mẻ độc lạ và rất khác nhau, tình tiết rực rỡ, văn phong lưu loát, chuyện xưa vô cùng thú vị, đề cử đọc.
=== =====

Tìm kiếm chữ mấu chốt: Diễn viên: A Yên, nhóm tra nam| phối hợp diễn: biểu ca, sư huynh| cái khác: những bệnh thần kinh nhi đồng vui vẻ.

Editor: Bella

Beta: Cà ri

Đối đầu với kẻ địch mạnh, đại quân Tây Lương khí thế hung hăng, chủ tướng lâm trận đầu quân cho giặc làm cho quân đội như rắn mất đầu, không khác nào chó cắn áo rách nát, tình hình chiến tuyến ở Tây Bắc ngày càng nghiêm trọng.

Mấy ngày liên tục, Dương Chiêu mặt mày nhăn nhó, đêm khuya ở lại Ngự Thư Phòng cùng đại thần nghị sự. Triều đình từ thiên tử đến văn võ bá quan, toàn bộ đều thấy lo ngại trùng trùng.

Hậu cung như trước ca múa
mừng cảnh thái bình.

Hướng Hoa Cung.

Sau khi hồi cung, A Yên rất được sủng ái, nhất là lúc Huệ phi Trần Vận chết rồi, hậu cung ba ngàn độc sủng một thân, đã sẽ là chủ đứng đầu lục cung.

Mỗi sáng sớm đều phải có phi tần những cùng cùng với tiểu chủ mới tiến cung đến đây thỉnh an, đấy là hoạt động giải trí và sinh hoạt hằng ngày mà Trần quý phi thích nhất.

“Vẻ đẹp Quý Phi nương nương, như trăng cao chiếu sáng, trong cung này người đó là trăng sáng, còn những thần thiếp đó là ngôi sao 5 cánh a.”

“Thưởng. “

“Thiếp thân trên đường trải qua Ngự Hoa Viên, vô tình nhìn thấy một gốc cây Hồng Tuyết Mai, liền nhớ tới Quý Phi nương nương, Bạch Tuyết mênh mông một điểm hồng, ngài đó là một điểm nổi trội nhất trong hậu cung này. “

“Thưởng. “

“Gương mặt của Quý Phi nương nương mỗi ngày lại một xinh đẹp hơn, không hổ danh là đương kim đệ nhất mỹ nhân ở vạn lý trường thành.”

“Thưởng. “

Rốt cục đến phiên Lý quý nhân mới tiến cung, tiểu cô nương mưu trí thấy
mọi người phía trước đã đem lời hay nói hết rồi, cái khó ló cái khôn, nàng nhanh trí cười nói: “Nương nương là giai nhân khuynh quốc, còn chúa thượng lại tài trí hơn người, thực sự là rồng phượng trong loài người được ông trời tác hợp.” Lời Lý quý nhân vừa dứt, mấy phi tần xung quanh mày nhíu thật chặt, khóe miệng giật giật, tựa như muốn cười thành tiếng.

Lý quý nhân không rõ vì sao, ngẩng đầu nhìn lên thấy trên mặt quý phi nhàn nhạt, không biểu lộ tâm tình gì, thời gian lúc bấy giờ tiểu cung nữ lúc trước
ban thưởng cho mọi người bước ra, nhìn nàng với ánh nhìn bất mãn nói: “Ngươi có hiểu quy củ hay là không vậy?… Ngày mai, ngày kia, ngươi cũng không cần đến nữa. “

Trong lòng Lý quý nhân rất oan ức.

Đi ra từ Triêu Hoa Cung, một người dân có lòng tốt đi tới, nhẹ giọng nói: “Ngươi nha, trước lúc tới thỉnh an lại không hỏi thăm tin tức sao? Khen Quý Phi nương nương xinh đẹp thì có thưởng, nói mấy câu đơn thuần và giản dị như vừa nãy là được rồi, ngươi cần gì nói tới việc hoàng thượng
chứ.”

Lý quý nhân mếu máo: “Ta cũng không tồn tại nói sai a.”

Người kia nghe được lắc lắc đầu, nghiêm mặt nói: “Sau này nhớ kỹ, chỉ để ý vào khuôn mặt quý phi, khen khuôn mặt quý phi xinh đẹp là được rồi, còn cái khác, quý phi không thích nghe.”

*

“Ta đã sớm biết cái thằng con hoang kia là thứ lòng lang dạ sói, hắn đó là con hoang của cha ngươi cùng nữ nhân Tây Lương sinh ra, hiện tại thì tốt rồi, lâm trận thì đầu quân cho giặc… Vậy mà hắn dám làm phản! Ngày đó tin
tức truyền đến, ta suýt chút nữa bị dọa đến phát bệnh! Hắn xem hắn đưa Trần gia toàn bộ chúng ta dính vào chuyện rắc rối gì chứ? May là chúa thượng khoan hồng độ lượng biết phân biệt lí lẽ, không giận chó đánh mèo lên trên người toàn bộ chúng ta…”

Trần phu nhân nước mắt ngắn dài, thê thê thảm thảm khóc nửa ngày, A Yên ở đầu cuối ngẩng đầu lên khỏi việc bận rộn thu dọn hai ngăn tủ chứa đầy mỹ phẩm thượng hạng, liếc mắt nhìn: “Tự hoàng thượng chọn người nên đương nhiên người cũng phải chịu một phần trách nhiệm.”

Nhưng Trần phu nhân không nghe, tiếp tục mếu máo thê thảm. A Yên cảm thấy thực sự phiền, liền gọi Châu nhi hạ lệnh đuổi khách, Trần phu nhân vừa nghe được lại càng thương tâm, khóc rống than Vận Nhi chết rồi, nàng cũng chỉ từ lại một người con gái này, nhưng A Yên lại là người con không tồn tại lương tâm, ở đầu cuối bị hai tên thái giám “Mời”, hai cánh tay đều bị người khác thổi lên, tuy khóc sướt mướt nhưng từng bước tiến vẫn thả nhiên mắng hai câu.

Lại qua hơn một tháng trôi qua, quân Tây Lương
hạ được bốn thành, gót sắt quân địch ngày càng tiến gần đến Đế Đô nguy nga lộng lẫy này.

Trong cung, bầu không khí ngày càng khẩn trương. Không những đại thần lo nước thương dân, mà trong cả những nữ nhân hậu cung biết chuyện hơn, không hề xướng hát nhã hứng cung đình nữa, mấy phi tử ngày đêm thức sao chép kinh Phật, cầu khấn quân đội đại thắng quân Tây Lương, trời phật phù hộ chúa thượng.

Đương nhiên, ngoại trừ A Yên.

Quý phi phảng phất như khong nhìn thấy sự ưu sầu của mọi
người, mỗi ngày vẫn như trước nghe những phi tử khẩu thị tâm phi ca tụng, sau lại thử nghiệm những loại bí pháp dưỡng nhan, chỉ việc da không nổi mụn, ngày đông mặt không nứt nẻ thì mọi chuyện đều vạn sự đại cát đại lợi, sống không buồn không lo sợ ngại.

Giá trị hảo cảm của Hoàng đế tăng đến bảy mươi lăm thì tạm ngưng không chịu tiến thêm.

Lão Cổ Đổng cũng khởi đầu lo ngại: “Kí chủ, làm thế nào hiện giờ? Vạn nhất lúc Nhạc Lăng Tiêu trở về truy đuổi, giá trị hảo cảm của nhà vua vẫn không đầy thì cái kia — “

A Yên: “Được bảy mươi lăm rồi sao?”

“Nửa tháng trước đã được bảy mươi lăm rồi, nhưng cho tới tận ngày hôm nay vẫn không tồn tại tín hiệu tăng.”

“Đủ rồi.”

“Theo như cái vận tốc này, nói không chừng còn chưa kịp thấy ngày xuân hoa nở thì quân Tây Lương đã đánh tới rồi.”

“Ta nói đủ rồi đó là đủ rồi.”

“… “

Mười mấy ngày sau, đại quân Tây Lương vượt qua được phòng tuyến ở đầu cuối của phương Bắc, lấy khí thế chẻ tre đánh thẳng tới Đế Đô.

Sự tình nguy cấp, khói lửa ngập
trời.

Đến thời gian này, đâu đâu cũng trọn vẹn có thể thấy được vẻ mặt hốt hoảng của cung nữ và thái giám, sua sống lưng những phi tần đều sợ hãi không thôi..thời gian như vậy này, bách tính còn trọn vẹn có thể cuốn gói chạy trốn, nhưng nhà vua lại không đi, người trong hậu cung cũng tuyệt đối không đủ can đảm bỏ của chạy lấy người. Nghe nói đám người Tây Lương Man Di kia hung tàn tàn bạo, nếu như công phá hoàng cung, hậu quả thật khó mà lường được.

Dương Chiêu đã hai ngày này sẽ không chợp mắt, đêm nay, hắn ở lại
trong phòng của A Yên nhưng vẫn không ngủ được. Ánh trăng xuyên thấu qua giấy dán hành lang cửa số chiếu vào trên đất một tầng ngân sương. Dương Chiêu nghiêng đầu, nhìn dung nhan nữ nhân đang ngủ say trong lồng ngực hắn, không kìm được đưa tay, nhẹ nhàng sờ gò má nàng, trong tâm vừa mềm mại và mượt mà vừa bi thương, mở miệng kêu: “A Yên.”

A Yên kêu “A” nhưng không tỉnh.

Hắn lại nói: “A Yên.”

A Yên chậm rãi mở mắt: “Người không ngủ được sao? “

Dương Chiêu đùng một cái muốn cười: “Nàng ngủ ngon
thật đấy.” hắn thở dài, ánh nhìn trầm xuống: “Hai ngày này, triều đình lẫn hậu cung, sợ là không tồn tại người nào ngủ yên giấc được, còn nàng….đúng là ngốc.”

Đêm ướp đông giá.

Chiến tranh thời loạn lạc, mỹ nhân đế vương.

–Chính là sân khấu màn biểu diễn tốt nhất.

A Yên áp sát người về phía hắn cọ cọ, con ngươi trong trẻo: “Bệ hạ, ngươi sợ sao? “

Dương Chiêu nhàn nhạt nói: “Nhân sinh tự cổ thùy vô tử*… Trẫm chỉ là, không thích làm vị vua mất nước.”

*Xưa nay hỏi có
ai không chết? (chỉ vì lên mạng tìm câu này mà lap bị đơ, mất hết phải beta lại từ trên đầu *ói máu*)

Với tình hình trước mắt, mỗi ngày đều phải có đại thần khổ sở khuyên can, núi xanh còn đấy, sợ gì không củi đốt, quân vương còn, xã tắc cũng còn, trước tiên xuôi nam, đổi Kim Lăng thành Đế Đô mới là quan trọng nhất.

Nội tâm Dương Chiêu giãy dụa.

Một mặt, vì tâm lý bảo vệ an toàn và uy tín của mình mình, hắn biết là lúc rút khỏi Đế Đô, xuôi nam thì trọn vẹn có thể bảo toàn được xem mệnh.

Mặt khác, quân
vương bỏ thần dân chạy trốn, tương tự với chưa chiến đã bại, bỏ rơi những binh lính đang liều mạng trên mặt trận, Đế Đô xác lập không giữ được, sử sách hậu thế sẽ phán xét hắn ra làm thế nào, chẳng lẽ thật sự sẽ ghi lại hắn là một tên ham sống sợ chết sao?

Hắn lại thở dài một tiếng, khi trái chiều với ánh nhìn bình tĩnh của A Yên, không khỏi ngẩn ra, cười khổ nói: “Bây giờ người người ở hậu cung đều thấy không an tâm, Thục Phi ngày ngày hôm qua còn nói bóng gió, khuyên trẫm sớm ngày xuôi nam…
Nàng không lo sợ ngại lắng một chút ít nào hay sao?”

A Yên cười cười: “Thục Phi tiến cung muộn không hiểu biết chuyện cũng không sao, nhìn khắp hậu cung này, cùng người từ Triệu vương phủ thì đã theo ngươi, cũng chỉ có ta.”

Nàng chống một tay ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn hắn: “Có cái gì đáng sợ chứ? Năm đó theo ngươi lưu vong, ta chết một lần rồi, lúc bị ngươi đưa thoát khỏi cung, ta lại chết lần thứ hai, trước lạ sau quen, lần thứ ba quen tay hay việc, đừng nói quân Tây Lương còn cách mấy trăm dặm, nếu
như thực sự đánh vào cung, ta cũng không sợ.”

Dương Chiêu cười nhẹ, nhưng trong tâm lại cảm thấy chua xót, môi giật giật, trở ngại mở miệng: “… Ngốc.”

A Yên cũng cười: “Ngốc thì ngốc, dù gì đã và đang ngốc một đời rồi.”

Đúng thật, một đời.

Dương Chiêu nhìn nếp nhăn rất nhỏ trên khóe mắt thê tử, đùng một cái ôm chặt lấy nàng, trái tim trong lồng ngực cảm thấy ấm cúng…trong năm này, hắn nỗ lực chôn giấu hết những tình nghĩa khi xưa của nàng và hắn.

Nữ nhân này theo hắn
mười lăm năm, cùng hắn trải qua những thời gian thăng hoa trong môi trường sống đời thường, cũng cùng hắn trải qua bao giông tố trở ngại của đời sống, được hắn yêu, lại bị hắn phụ lòng, ở đầu cuối, khi đại nạn sắp tới đây, vẫn chỉ từ hai người bọn họ. Сuộc đời này còn có nàng là thê tử, hắn cũng thấy thỏa mãn thị hiếu rồi.

Hai tay A Yên ôm lấy hông hắn, nhỏ giọng nói: “Ta đi cùng ngươi… Dương Chiêu, năm đó không phải ta đã nói rồi sao? Ngươi sống, ta sống, ngươi chết, ta chết, cả đời sẽ không còn thay đổi.”

Dương Chiêu
ngẩn người, ánh nhìn âm trầm mấy ngày qua rốt cục cũng trở nên sáng ngời. Hắn đã quyết tâm…. Cố sống để giữ lấy Đế Đô.

“Trẫm sẽ không còn đi.” Hắn mở miệng, nắm chặt bàn tay nhỏ lạnh lẽo của thê tử: “Chúng ta ở lại chỗ này.”

A Yên gật gật đầu, ôn nhu nói: “Nếu hậu cung phi tần muốn đi, ngươi thả những nàng ấy đi… ” than nhẹ một tiếng, nàng ngẩng đầu lên, khóe môi cong lên, vừa cay đắng cũng vừa ngọt ngào: “Ta mong cả đời, nghĩ đến hơn cả đời, cái gọi là một đời một kiếp một đôi, sống chung
chăn, chết chung huyệt… Không nghĩ tới cái điều nó lại trở thành thực sự. Nguyên lai trời cao so với ta, cũng không tính quá tuyệt tình.”

Dương Chiêu lau đi vệt nước mắt trên mặt nàng, cười nói: “Được, sau này, chỉ từ hai người toàn bộ chúng ta.” Ai nói phu thê vốn là chim cùng rừng, tai vạ đến nơi đều tự phi?

Thê tử của hắn lại muốn đồng sinh cộng tử cùng hắn.

*

Sáng sớm ngày hôm sau, lúc nhà vua rời khỏi Hướng hoa cung, tinh thần toả sáng, không hề thấy dáng vóc sa sút
của mấy ngày trước nữa.

A Yên Open sổ, không để ý hoa tuyết đang rơi, nhìn hắn từng bước một rời đi, môi đỏ sung sướng cong lên, nhìn một lúc, cúi đầu hỏi gương Cổ Đổng: “Độ thiện cảm bao nhiêu rồi?”

“… Chín mươi lăm.”

Lão Cổ Đổng làm thế nào cũng không nghĩ tới, thì ra kí chủ đã sớm an bài đâu ra đó, không khỏi cảm thấy bội phục, lại cảm thấy nữ nhân thật là đáng sợ, thà rằng đắc tội một ngàn quân tử cũng đừng đắc tội nữ nhân giỏi đùa bỡn lòng
người.

Hoàng đế, thảm.

“Hắn thật sự ở lại… ” A Yên lẩm bẩm nói một câu, đùng một cái ôn nhu nở nụ cười: “Thì ra làm hồng nhan họa thủy lại sở hữu cảm hứng thành công xuất sắc thế này!”

Lão Cổ Đổng nói: “Theo vận tốc này, trước lúc quân Tây Lương đánh vào hoàng cung, trọn vẹn có thể sẽ tích lũy đủ độ hảo cảm.”

A Yên lắc lắc đầu: “Không.”

Lão Cổ Đổng: “…?”

A Yên chậm rãi nói: “Kinh hỉ lớn số 1 sẽ lưu lại ở bước ngoặt ở đầu cuối, hí kịch không phải đều diễn như vậy sao? Sân khấu hiếm
thấy như vậy, nếu không nỗ lực biểu lộ quả thật có lỗi với giấc mộng họa  yêu cơ của ta.”

Lão Cổ Đổng không làm rõ.

Nữ nhân… Thật sự là đáng sợ.

*

Trong lều vải chủ tướng của đại quân Tây Lương.

“Không đến một tháng, quân ta nhất định trọn vẹn có thể công phá cửa thành Đế Đô!”

“Công này cũng là vì điện hạ thần cơ diệu toán, túc trí đa mưu… Mấy chục trong năm này, không nghĩ tới, toàn bộ chúng ta thật sự đi tới bước này, giang sơn Dương gia sắp đổi chủ rồi! “

“…

Các tướng lĩnh không ngừng nghỉ ca tụng chúc mừng.

Nhưng nam nhân ngồi ở vị trí chủ tọa vẫn lạnh nhạt, mãi đến tận khi tiếng nói nhỏ dần đi hắn mới đứng lên, chậm rãi đi tới cửa doanh trướng, vén tấm mành dày cồ lên.

Gió tuyết đập vào mặt, Nhạc Lăng Tiêu giọng nói trầm thấp kiềm nén, tựa như một thanh kiếm sắc bén, trong nháy mắt như xé rách nát hàn khí lạnh lẽo này, khí thế xuyên thấu trời cao: “Thứ ta muốn đoạt, đâu chỉ có là giang sơn họ Dương của hắn.”

Tiếng gió rít gào, trời
đất trắng xóa.

Giang Sơn là của hắn.

Mỹ nhân, nhất định cũng là của hắn!

Tải thêm tài liệu tương quan đến nội dung bài viết Ta Có Mỹ Nhan Thịnh thế SSTruyen

Reply
6
0
Chia sẻ

đoạn Clip hướng dẫn Share Link Tải Ta Có Mỹ Nhan Thịnh thế SSTruyen ?

– Một số từ khóa tìm kiếm nhiều : ” đoạn Clip hướng dẫn Ta Có Mỹ Nhan Thịnh thế SSTruyen tiên tiến và phát triển nhất , Share Link Down Ta Có Mỹ Nhan Thịnh thế SSTruyen “.

Hỏi đáp vướng mắc về Ta Có Mỹ Nhan Thịnh thế SSTruyen

Bạn trọn vẹn có thể để lại Comment nếu gặp yếu tố chưa hiểu nhé.
#Có #Mỹ #Nhan #Thịnh #thế #SSTruyen Ta Có Mỹ Nhan Thịnh thế SSTruyen