Thủ Thuật về Cảm nhận về 2 đoạn thơ Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa và nhớ sao lớp học i tờ Chi Tiết

Cập Nhật: 2022-04-06 23:56:15,Quý khách Cần biết về Cảm nhận về 2 đoạn thơ Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa và nhớ sao lớp học i tờ. Quý khách trọn vẹn có thể lại Báo lỗi ở cuối bài để Ad được tương hỗ.

697

          Cả đoạn thơ là bức tranh vạn vật thiên nhiên diễm lệ có sức hòa hợp diệu kỳ giữa vạn vật thiên nhiên và con người. Cảnh trí miền Tây ở khổ thơ dường như được tạo hình theo thi pháp truyền thống cuội nguồn: “Thi trung hữu hoạ, thi trung hữu nhạc”. Một miền Tây thơ mộng thi vị giàu sức mê hoặc. Đoạn thơ thứ hai sẽ là đoạn thơ tiêu biểu vượt trội cho bút pháp nghệ thuật và thẩm mỹ của Quang Dũng:

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự lúc nào
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi làn nước lũ hoa đong đưa

          Quang Dũng là người con của thủ đô Tp Hà Nội Thủ Đô. Tên thật của ông là Bùi Đình Diệm, ngay từ lúc còn là một một chàng trai Hà thành đầy sức trẻ, ông đã nguyện góp sức sức mình vào sự nghiệp cứu nước. Bên cạnh vai trò là một người lính nhiệt huyết và nhiệt thành cách mạng, Quang Dũng còn được nghe biết với nhiều năng khiếu sở trường đặc biệt quan trọng như viết văn, vẽ tranh, soạn nhạc,…Bài thơ Tây Tiến ban sơ mang tên là Nhớ Tây Tiến, được in trong tập Mây đầu ô. Tác phẩm này được Ra đời do Quang Dũng muốn ghi lại những kỉ niệm mà ông đã có được cùng đoàn binh Tây Tiến trong quy trình làm trách nhiệm ở Tây Bắc. Binh đoàn của ông được xây dựng vào năm 1947 và mang tên là Tây Tiến, trong số đó Quang Dũng là người đại đội trưởng. 

     Ấn tượng mà bốn câu thơ đầu đem lại cho những người dân đọc là không khí hội hè rộn ràng vui vẻ, cái nhìn chiêm ngưỡng và thưởng thức và ngắm nhìn và thưởng thức, say sưa mà đa tình của lính tây tiến trước vẻ đẹp phương xa xứ lệ. 

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự lúc nào
Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

     “Doanh trại” là nơi đóng quân cũng là nơi trình làng đêm hội dậm tình quân dân của những người dân lính. Là hội hè nên có thật nhiều ánh sáng, ánh sáng bừng tỏa của hội đuốc hoa. Hình ảnh ánh lửa bập bùng trở thành đuốc hoa rực rỡ gợi liên tưởng thú vị, tình tứ, đem lại nụ cười náo nức, rạo rực cho lòng người, nụ cười khiến đêm liên hoan giữa bộ độ và dân làng trở thành đêm hội tưng bừng. Cụm từ “bừng lên” là một điểm nổi trội tươi sáng cho toàn bộ đoạn thơ, nó không riêng gì có đem lại ấn tượng về ánh sáng chói lòa, đột ngột của lửa, của đuốc, xua tan đi cái tối tăm, lạnh lẽo của núi rừng mà còn thấy được nụ cười rạo rực trong tâm người.

     Hai chữ “kìa em” ở câu thơ thứ hai “Kìa em xiêm áo tự lúc nào” như lời đón nhận đầy ngạc nhiên sung sướng đến ngỡ ngàng. Lời đón nhận mang tính chất chất phát hiện. Em lạ mà quen, quen mà lạ. Quang Dũng phát hiện ra vẻ đẹp rực rỡ của cô nàng bằng cả niềm yêu, niềm say đến cảm phục. Yêu say từ vóc dáng đến trang phục. Tiếp đó là là tiếng “Khèn man điệu” đã chắp cánh cho tâm hồn những người dân lính Tây Tiến thăng hoa, mọi mỏi mệt như bị đẩy lùi, thêm vào đó là lòng yêu đời, yêu miền đất lạ. “Man điệu” trọn vẹn có thể hiểu là vũ điệu uyển chuyển của những sơn nữ, cũng trọn vẹn có thể hiểu là giai điệu say đắm, ngọt ngào, vừa hoang sơ, bí hiểm vừa mới mẻ, la lùng làm mê hoặc lòng người. Tác giả sử dụng từ ban sơ là “em” tiếp đến là “nàng” rồi sau lại là “em”. Từ cách sử dụng ấy ta cảm nhận được “em” như một nàng tiên kiều diễm và ta như lạc vào cõi thần tiên với không khí mê say đến ngây ngất. Chính trong không khí của âm nhạc, vũ điệu ấy đã chắp cánh cho tâm hồn những người dân lính Tây Tiến thực sự ngất ngây trước người và cảnh.

      Với tâm hồn hào hoa, nghệ sĩ đặc biệt quan trọng nhạy cảm với vẻ đẹp, người lính Tây Tiến đắm say chiêm ngưỡng và thưởng thức và ngắm nhìn và thưởng thức và cảm nhận những hình ảnh rự rỡ, những âm thanh ngọt ngào của đêm lửa trại để được thả hồn phiêu diêu bay bổng trong toàn thế giới mơ mộng để xây hồn thơ Một trong những điệu nhảy, điệu múa, những vẻ đẹp say người của phương xa, đất lạ. Những đêm lên hoan văn nghệ như chất men say làm hồn thơ của Quang Dũng thăng hoa khiến Tây Tiến trở thành vẻ đẹp của sự việc mềm mại và mượt mà, trữ tình, tha thiết nhớ. Vượt lên trên những vật liệu hiện thực rõ ràng, người đọc chỉ thấy cái rộn ràng tình tứ, bóng hình thướt tha yêu kiều của em ngọt ngào lướt đi trong những vũ điệu và âm nhạc bước ra từ một nền văn hóa cổ truyền truyền thống xứ lạ phương xa đầy quyến rũ và mê hoặc.

     Bốn câu thơ tiếp theo là cảnh sắc Tây Bắc quyến rũ hứng mênh mang, huyền ảo:

 Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi làn nước lũ hoa đong đưa

     Nỗi nhớ miền Tây được gửi gắm vào lời nhắn với những người đi, nhưng đâu phải nhắn với ai đó mơ hồ mà thực ra nhà thơ đang để lòng mình da diết khuynh hướng về Châu Mộc, khuynh hướng về vùng núi rừng miền Tây trong chiều sương nhạt nhòa, màn sương huyền ảo của núi rừng. Trong màn sương nhạt nhòa của hoài niệm, khi nhà thơ để lòng mình trở về với Châu Mộc chiều sương ấy, con người miền Tây chỉ hiện lên như một bóng hình mờ xa, huyền ảo. Đó là một sáng tạo mới mẻ về ngôn từ thể hiện chất lãng mạn rực rỡ của hồn  thơ Quang Dũng.

      Bằng thủ pháp nghệ thuật và thẩm mỹ nhân hóa, Quang Dũng đã cảm nhận những cánh lau qua hai từ vô cùng tinh xảo, đó là “hồn lau” quyến rũ hứng hoang vắng, yên bình, vừa có chút gì đó thiêng liêng phảng phất chút tâm linh rừng núi. “Nẻo bến bờ” là nhìn đâu cũng thấy mênh mang hồn lau. Những cây lau không hề vô tri vô giác mà có linh hồn. Phải là một hồn thơ nhạy cảm, tinh xảo, tài hoa và lãng mạn mới cảm nhận được vẻ đẹp nên thơ ấy. Rừng núi đã san sẻ buồn vui với chiến sỹ trên đường hành quân, nay người đã ra đi, ngàn lau vẫn ở lại giữa mênh mông gió núi, tưởng tượng về những hàng lau đơn độc nẻo bến bờ khiến nỗi nhớ càng xao xác trong tâm người chến sĩ đã gắn bó và đã chia xa miền Tây. Giữa hình ảnh vạn vật thiên nhiên Tây Bắc hiện lên đầy sức sống và lãng mạn thì hình ảnh con người nơi đây hiện lên mang một vẻ đẹp khỏe mạnh, quật cường, kiên cường: “Có nhớ dáng người trên độc mộc’’. Điệp ngữ “có thấy – có nhớ” luyến láy như khắc chạm vào lòng người một nỗi nhớ da diết, cháy bỏng khôn nguôi. “Trôi làn nước lũ hoa đong đưa”. Đó là sự đối lập. giữa cái dữ dội của vạn vật thiên nhiên “Trôi dòng nước lũ” với cái mềm mại, dễ thương “hoa đong đưa” đã làm cho vạn vật thiên nhiên hòa hợp cùng với xúc cảm của con người.  Dáng hoa ấy hoà hợp. với dáng người trên độc mộc làm nên một bức tiểu họa thật lãng mạn mà cũng thật hào hùng.

          Hùng vĩ gắn với thơ mộng là cái nhìn riêng của hồn thơ Quang Dũng trước núi rừng Tây Bắc. Xuyên qua cảnh vật là một hoài niệm tinh xảo mà sâu nặng, bâng khuâng một tình yêu không nói hết của tác giả với một vùng đất gắn bó thiết tha thuở nào với những người lính. Bút pháp chấm phá thật tinh xảo. Không gian sông nước thì to lớn, cảnh thì thưa thớt, thấp thoáng bóng người, bóng hoa. Cảnh không rõ ràng mà mờ nhạt, toàn bộ phủ trong màn sương lịch sử một thời. Nét bút mờ nhòa này đã vẽ được cái mộng mơ của cảnh vật , cái hư ảo của hoài niệm và cái tinh xảo của tình cảm.

Trang web này tùy từng lệch giá từ số lần hiển thị quảng cáo để tồn tại. Vui lòng tắt trình chặn quảng cáo của bạn hoặc tạm ngưng tính năng chặn quảng cáo cho website này.

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Quang Dũng là khuôn mặt tiêu biểu vượt trội của thơ ca kháng chiến chống Pháp với hồn thơ hào hoa, lãng mạn thấm đượm tình đồng bào đồng chí. “Tây Tiến” là bài thơ hay nhất, tiêu biểu vượt trội nhất của Quang Dũng. Bài thơ được Quang Dũng viết vào năm 1948 ở Phù Lưu Chanh khi ông đã xa cty chức năng Tây Tiến thuở nào hạn.

– Giới thiệu đoạn trích: Đoạn trích thuộc phần hai của bài thơ, là hồi ức của Quang Dũng về những đêm liên hoan văn nghệ và cảnh sông nước miền Tây thơ mộng.

2. Thân bài

Trái ngược với đoạn thơ mở đầu bài thơ, vạn vật thiên nhiên và con người miền Tây trong đoạn thơ này là một toàn thế giới khác. Đó là những nét vẽ mềm mại và mượt mà, uyển chuyển, tài hoa, tinh xảo, thấm đẫm chất thơ, chất nhạc, chất hào hoa, lãng mạn của Quang Dũng.

a. Những kỉ niệm đẹp về tình quân dân trong đêm liên hoan văn nghệ:

“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

Kìa em xiêm áo tự lúc nào

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ”

– Với nét vẽ khỏe mạnh, mê say, Quang Dũng dẫn ta vào một trong những đêm liên hoan văn nghệ. Đây là những kỉ niệm đẹp, mê hoặc nơi xứ lạ, một đêm liên hoan văn nghệ hiếm có giữa lữ đoàn Tây Tiến và nhân dân địa phương. Cảnh ấy thực mà như mơ, vui tươi mà sống động.

+ Cả doanh trại bừng sang dưới ánh lửa đuốc bập bùng, tưng bừng hân hoan như một ngày hội. Trong ánh đuốc lung linh, kì ảo, trong âm thanh réo rắt của tiếng khèn, những cô nàng Thái lộng lẫy, rực rỡ trong bộ trang phục lạ, dáng điệu e thẹn, tình tứ trong vũ điệu đậm sắc màu dân tộc bản địa đã thu mê hồn vía của những chàng trai Tây Tiến.

b. Cảnh chia tay trên sông nước:

“Người đi Châu Mộc chiều sương ấy

Có thấy hồn lau nẻo bến bờ

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi làn nước lũ hoa đong đưa”

– Cảnh thơ mộng trữ tình của sông nước miền Tây được nhà thơ diễn tả qua những rõ ràng: trên sông, chiều sương giăng mắc mênh mang kì ảo, dòng sông trôi lặng tờ mang đậm sắc màu cổ tích, có dáng người mềm mại và mượt mà, uyển chuyển đang lướt trên con thuyền độc mộc, hoa đôi bờ đong đưa theo làn nước như vẫy Chào thân ái người ra đi…

– Cảnh đẹp như mộng lại như tranh, chỉ vài nét chấm phá mà tinh xảo, tài hoa: Quang Dũng không tả mà chỉ gợi, cảnh vạn vật thiên nhiên không phải là vô tri vô giác, mà phảng phất trong gió trong cây như có hồn người: “Có thấy hồn lau nẻo bến bờ”.

“Hồn lau” trong thơ của Quang Dũng cũng là “hồn lau” của chia lìa phảng phất một chút ít buồn nhưng không xao xác, xé rách nát, quên béng mà đầy nỗi nhớ thương, lưu luyến. Nỗi nhớ thương, lưu luyến này đã được nhà thơ thể hiện trong những từ ngữ như “có nhớ”, “có thấy”. Tình yêu so với cỏ cây, hoa lá, dòng sông, dáng người… đã làm cho môi trường sống đời thường đầy hi sinh, gian truân của những người dân lính có thêm nhựa sống. Bốn câu thơ làm hiện lên bức tranh thủy mặc nhưng lại không tĩnh tại mà sống động, thiêng liêng.

3. Kết bài:

– Với cảm hứng lãng mạn, Quang Dũng đã đưa người đọc trở về với hoài niệm năm xưa, để được sống lại với những khoảng chừng thời gian ngắn bình yên hiếm có của thời cuộc chiến tranh. Đặc biệt là bốn câu thơ sau như đưa người đọc vào toàn thế giới cổ tích với dòng sông lịch sử một thời, với toàn thế giới của vẻ đẹp, của cõi mơ, của cõi âm binh nhạc du dương; chất thơ, chất nhạc, chất họa thấm đẫm, quyện hòa đến mức khó mà tách biệt.

– Quả không hổ danh là một nghệ sĩ đa tài với những câu thơ xuất thần, Quang Dũng đã dâng hiến cho những người dân đọc những dòng thơ, những khoảng chừng thời gian ngắn ngất ngây, thi vị.

Reply
0
0
Chia sẻ

Video full hướng dẫn Chia Sẻ Link Download Cảm nhận về 2 đoạn thơ Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa và nhớ sao lớp học i tờ ?

– Một số Keyword tìm kiếm nhiều : ” Review Cảm nhận về 2 đoạn thơ Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa và nhớ sao lớp học i tờ tiên tiến và phát triển nhất , Chia Sẻ Link Cập nhật Cảm nhận về 2 đoạn thơ Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa và nhớ sao lớp học i tờ “.

Thảo Luận vướng mắc về Cảm nhận về 2 đoạn thơ Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa và nhớ sao lớp học i tờ

You trọn vẹn có thể để lại Comments nếu gặp yếu tố chưa hiểu nghen.
#Cảm #nhận #về #đoạn #thơ #Doanh #trại #bừng #lên #hội #đuốc #hoa #và #nhớ #sao #lớp #học #tờ Cảm nhận về 2 đoạn thơ Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa và nhớ sao lớp học i tờ